Xe di chuyển đến trước cửa vệ sinh đợi Diệp Mông lên xe. Mặt trời chiều lặn khuất trên đầu, ánh hoàng hôn đỏ rực trong tầm mắt. Lê Thầm cũng tình cờ bước ra từ nhà vệ sinh công cộng của sân vận động, nhìn thấy Thai Minh Tiêu giống như một chiến binh đất nung ngồi bất động ở ghế lái phụ trên chiếc xe thể thao của Lý Cận Dữ, không chỉ vậy còn là một chiến binh đất nung bị người ta cưỡng ép đút cho một quả trứng kẹt trong cổ họng không phát ra được một âm thanh nào.
Còn người ngồi ở ghế lái, tay đặt ngoài cửa sổ, dây an toàn còn chưa thắt, một vẻ mặt kiêu ngạo kiểu "xem xong rồi thì để lại chỗ cũ cho ông".
Tất nhiên là Lê Thầm biết chuyện này. Anh ta có lẽ là người đầu tiên, đại khái chính là cái lần xảy ra sự kiện đua xe cưỡng hôn đã qua không lâu trước đó, Lý Cận Dữ đã thẳng thắn nói với anh ta. Hai người lúc đó đang uống bia sắp hết hạn trong xưởng xe, nói chuyện phiếm. Lý Cận Dữ đã mất hết ý thức, có chút muốn dốc bầu tâm sự, Lê Thầm đương nhiên là người biết lắng nghe nhất.
Lúc đó Lê Thầm nhấp điếu thuốc, hỏi một câu: "Là cô ấy đưa ra ý đó?"
"Ừ." Lý Cận Dữ dựa vào ghế lốp xe của xưởng xe, hai chân lười biếng dang rộng, một tay đặt trên đùi, đưa bia lên uống một hớp với vẻ tự giễu, yết hầu lăn lên xuống. "Lúc đó cô ấy muốn về Bắc Kinh, tôi nghĩ cô ấy giở trò với mình nên muốn chia tay. Sau đó cô ấy nói nếu tôi không tin cô ấy thì kết hôn. Anh nói xem cô ấy có tệ không, tự mình muốn đi, còn muốn lấy kết hôn trói buộc tôi, nhưng tôi lại thích."
"Nghe như vậy thì cũng có hơi tệ một chút." Lê Thầm khoanh tay gật đầu.
Lý Cận Dữ lại tự nhiên buồn bực vô cớ: "Tôi chỉ tùy tiện nói thôi, anh giai, anh không cần hùa theo như thế."
Lê Thầm cười: "Thai Minh Tiêu nói cậu là bé khờ phải không. Ban đầu tôi cảm thấy không đúng lắm, cùng lắm cũng chỉ là một tên trắng trẻo mặt than thôi. Nhưng mà thấy thế này, tôi cảm thấy cậu cũng khờ thật. Kết hôn chuyện lớn như thế có ra sao thì cậu cũng phải suy nghĩ một chút chứ, dù gì xuất thân và bối cảnh gia đình cậu đều ở đây cả. Cứ cho là cậu ở trấn đó sống nghèo khó thì cậu thật sự cho rằng ông ngoại cậu sẽ bỏ mặc cậu à.
Cũng may con người Diệp Mông cũng tốt, nếu thật sự gặp phải một người phụ nữ chuyên gia tán tỉnh hoặc người ham ăn thì cậu làm thế nào?"
Lúc đó Lý Cận Dữ dựa vào ghế, bóp lon bia vang lên tiếng "rắc rắc", lõm vài chỗ, mí mắt rũ xuống, một bộ dạng biết vâng lời, nghiêm túc chịu nghe lời khuyên răn, ngoan ngoãn vô cùng. Nhưng lời nói thì lại là bật lại: "Anh nghĩ tôi chưa từng gặp?"
Lê Thầm nhướn mày, chăm chú lắng nghe.
"Anh còn nhớ một chị lớp trên ở đại học của Lý Tư Dương trước đây khi tôi lên cấp ba đã từng gặp? Quên mất tên gì rồi. Dù sao thì chị ấy học chuyên ngành tiếng Pháp. Mỗi ngày tới cổng trường tôi đợi tôi, mời tôi ăn, tặng tôi đủ thứ. Lúc đó tôi vừa mới trở về từ Mỹ, trong nước ngoại trừ các anh thì cũng không bạn bè nào, luôn coi chị ấy là chị gái. Lúc ấy tôi mới học cấp ba, chị ấy dường như rất hiểu tâm lý của những cậu bé mười bảy, mười tám tuổi, nên đã xây dựng hình tượng chị gái thẳng thắn cởi mở tri âm tri kỷ. Sau đó lại ra những ám hiệu ngầm, gợi dục đủ loại. Khi chị ấy tới tìm Lý Tư Dương, luôn chặn phòng tôi, không nói lời nào liền nằm lên giường tôi. Hồi đó mỗi ngày tôi đều phải giặt ga trải giường, Lý Lăng Bạch còn nghĩ rằng tôi ngày ngày đều thủ dâm vô liêm sỉ."
Lê Thẩm cẩn thận nhớ lại, trong ấn tượng dường như cũng thật có một người như vậy. Cô gái kia xinh đẹp, tính cách cũng rất nóng nảy, biết tám thứ tiếng, IELTS và TOEFL đều cao, có mối quan hệ tốt với Lý Tư Dương và Lê Thầm. Vì tính cách thoải mái không câu nệ nên họ cũng đều không để ý, coi cô ấy như một đứa con trai mà ở chơi chung. Không ngờ cô ta ngấm ngầm quấy rầy Lý Cận Dữ em trai của họ, vì vậy không còn qua lại với cô ta nữa.
Sau này qua một khoảng thời gian dài, trên diễn đàn nổ ra một bài đăng, có người bóc phốt người phụ nữ này, nói rằng cô ta là một PUA, chuyên môn dụ dỗ nam sinh cấp ba.
Lê Thầm đã thân thiết với Lý Cận Dữ nhiều năm như vậy, mọi người xung quanh đều coi anh như em trai mà chăm sóc. Người theo đuổi anh thật sự rất nhiều, nhất là các chị gái.
"Tướng mạo của cậu rất được các chị gái thích." Lê Thầm kết luận một cái, thở dài: "Đâu giống tôi, lúc nhỏ chưa từng có loại phiền phức này, các chị gái đều sợ tôi hẹn họ."
Lý Cận Dữ ừm một tiếng: "Tôi cũng sợ anh hẹn tôi."
"…"
-
Thai Minh Tiêu vẫn chưa tin lắm, anh ta nghiên cứu đi nghiên cứu lại, thậm chí lên mạng tìm tính xác thực ở Baidu, nghiêm túc hỏi Lê Thầm: "Anh giai, anh nói xem làm giả cái này có phạm pháp không?"
Lê Thầm cúi người đặt lên cửa xe của anh, cười híp mắt nói: "Hay là tôi lấy cái của tôi cho cậu đối chiếu?"
Thai Minh Tiêu sửng sốt: "Anh đã sớm biết bí mật này?"
"Sớm hơn cậu một chút."
"…"
"…"
Xong rồi.
Im lặng thật lâu, mặt trời đã lặn, ánh sao nối tiếp ánh hoàng hôn. Trên sân bóng phía sau đã có thêm vài nhóm các bác các cô nhảy múa điệu nhảy quảng trường. Thai Minh Tiêu cảm thấy mây đen bao phủ mình, anh ta hết nhìn Lê Thầm rồi lại nhìn cái vị đang ngồi ở ghế lái.
Hiểu chưa? Người chồng ở trấn nhỏ mà Câu Khải nói chính là tôi, ông nội nhà cậu.
Tôi, ông nội nhà cậu.
Ông nội.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!