Chương 6: (Vô Đề)

Edit: Mei | Beta: Qin

Hồi trước quán bar này chỉ là căn nhà mái bằng được xây lại, thấp thoáng nằm giữa lùm cây xanh. Cấu kết căn nhà không có gì thay đổi, chỉ có nhà vệ sinh nữ trước kia vốn là phòng tắm, cửa sổ  vừa thấp vừa chật lại vừa hẹp, miễn cưỡng đủ cho một người chui qua. Bên ngoài là rừng cây nhỏ rậm rạp, còn phía dưới dòng sông bốc lên cái mùi hôi thối.

Diệp Mông hỏi: "Cậu có cách gì? Cả cửa trước lẫn cửa sau của quán bar và bãi đỗ xe đều có đàn em của Trịnh Khai Nhiên canh chừng. Quán bar bé tí như lỗ mũi đến con kiến cũng không chạy thoát, thì cậu có cách gì để đưa tôi ra ngoài?"

"Cô đoán xem."

Lý Cận Dữ vóc dáng cao to, qua cửa sổ có thể trông thấy thấp thoáng phần hông của anh, đây là lần đầu tiên hai người đứng gần nhau đến thế. Diệp Mông có thể nhìn rõ "dấu hôn" ở hầu kết anh, gần như xác định đó là sẹo, so với những nơi khác thì lớp da ở đây mỏng hơn, hơi lõm xuống và có màu đỏ nhạt, nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy, song bởi vì da anh quá trắng nên có thể thấy rõ mồn một.

Diệp Mông lạnh lùng nhìn anh, vẻ mặt ra vẻ khinh bỉ thấy rõ: "Tưởng tôi không nghĩ ra cách gì chắc? Cứ phải cần anh

-trai

-đây giúp tôi ư?"

Lý Cận Dữ vốn nghe được nửa câu đầu thì đã thờ ơ xoay người rời đi.

Cho tới khi nghe được nửa câu sau, anh mới dừng bước, cúi đầu cười khẽ, trở về bên cửa sổ nói với cô: "Tránh ra."

Ngoài cửa là tiếng cãi vã inh ỏi như nắp nồi nước sôi đập vào thành nồi liên hồi, bầu không khí rối loạn như thể cũng tăng đến nhiệt độ cao nhất theo van khí quay nhanh kia.

"Anh Trình, anh không thể vào đó được, đây là nhà vệ sinh nữ mà, ở trong đó còn có khách nữ, anh cứ đứng chờ ở đây thì làm sao cô ấy ra được?" Nhân viên phục vụ dù khom lưng cúi người thì vẫn bình tĩnh khuyên nhủ.

Trình Khai Nhiên tức giận: "Lỡ nhảy cửa sổ chạy mất thì sao!"

Người nhân viên như thể đã quá quen với tình cảnh trước mắt, vừa kiên nhẫn chu đáo vừa như có dự tính từ trước, bảo: "Sau nhà vệ sinh là con sông rất hôi, đến kiến bò qua cũng phải bịt mũi lại. Hơn nữa quán chúng tôi còn giăng thêm lưới điện đề phòng có khách bỏ trốn. Nên anh không cần lo lắng cô ấy sẽ chạy mất, chắc chắn vẫn còn bên trong."

Trình Khai Nhiên suy nghĩ một hồi, cuối cùng đưa ra tối hậu thư: "Được, tôi cho cậu năm phút nữa."

Diệp Mông không phải là người nói nhường là nhường, sở dĩ "quỳ gối" với Lý Cận Dữ dễ như thế chỉ bởi vì trông thấy dáng vẻ anh mang găng tay quá chuyên nghiệp. Trang bị đầy đủ như vậy, ắt hẳn rất hiểu rõ nơi này.

Chỉ thấy Lý Cận Dữ giơ tay bám vào góc cửa sổ, dùng sức đu lên, dễ dàng xoay người lên bệ cửa, tay chân cũng rất lanh lẹ nghiêng người chui vào cửa sổ, động tác  nối động tác không hề thừa thãi, nhìn là biết có kinh nghiệm phong phú nhiều năm. Quả nhiên không bị điện giật.

Diệp Mông chợt thấy yên tâm hẳn: "Găng tay của cậu là loại cách điện à?"

Lý Cận Dữ nhảy từ trên cửa xuống, chân chỉ mới chạm đất chứ người vẫn chưa đứng thẳng, nghi ngờ nói: "Cái gì cách điện?"

Diệp Mông dựa vào tường, chỉ vào đôigăng tay đen của anh: "Nhân viên phục vụ nói, chỗ này có lưới điện."

"Lắp lưới điện tư nhân là vi phạm pháp luật." Không biết Lý Cận Dữ đã tháo găng tay ra từ lúc nào, tiện tay ném đi rồi bắt đầu cởi nút áo sơmi.

Vẻ mặt Diệp Mông cứng lại, không khỏi lùi về sau một bước.

Lý Cận Dữ cúi đầu nhìn cô, đôi mắt thâm tình của anh hẳn là của trời ban,  dù hiện tại ánh mắt ấy lạnh tựa mặt nước thì vẫn đong đầy cảm xúc. Anh giải thích với cô: "Nhân viên phục vụ ở đây có năng lực ứng biến rất linh hoạt, bọn họ sẽ không bao giờ xúc phạm đắc tội với khách, biết cách nói dối để dỗ khách. Chứ nếu mà có điện thật, thì trái đất khỏi cần cúp điện trong 50 năm."

"Vậy anh đeo găng tay làm gì?" Tầm mắt Diệp Mông dần chuyển xuống theo động tác tay của anh

Lý Cận Dữ thong thả cởi nút áo thứ tư: "Tôi chỉ ngại cửa sổ bẩn, đâu phải ngày nào cũng có người trèo cửa sổ."

Diệp Mông: "…"

Ở bên ngoài, Trình Khai Nhiên bắt đầu đập cửa điên cuồng.

"Đừng nói là tôi không nể mặt cô, còn ba phút nữa, hết thời gian là tôi sẽ phá cửa!" Trình Khai Nhiên đã mất sạch kiên nhẫn.

Lý Cận Dữ đẩy Diệp Mông vào một gian phòng: "Vào trong thay đồ rồi ném ra đây, nhớ khoá chặt cửa."

Ba phút sau, tiếng "Rầm!" rất lớn vang lên, cửa nhà vệ sinh bằng gỗ đổ xuống, chẳng mấy chốc bụi mù bốc lên khắp bốn phía, tro bụi xám xịt bay tán loạn, tất cả mọi người lao vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!