Chương 48: (Vô Đề)

Vị khách không mời mà đến là thím họ của Lý Cận Dữ. Đẩu Cúc Hoa con cháu không đông, chỉ có duy nhất một đứa cháu. Quan hệ họ hàng cũng không thân thiết, chỉ còn lại một người em gái sống nương tựa vào nhau. Bên nhà em gái con đàn cháu đống nhưng không ai có tiền đồ. Trừ bố Dương Thiên Vĩ, vài năm trước vì thiếu hiểu biết đã nợ rất nhiều, mấy năm nay mới làm ăn chân chính ở Quảng Đông để trả nợ. Mấy tay còn lại suốt ngày nhãn rỗi nằm lỳ ở nhà còn nằm mơ giấc mộng làm giàu.

Bà thím họ này là một trong số đó, mỗi lần tới chẳng có gì hay, không phải mượn tiền thì cũng mai mối cho anh.

"Thời buổi này người mai mối cũng khó khăn". Vì Bình An cứ kêu nên Diệp Mông tỉnh dậy ngay lúc thím họ bước vào, dường như nó cũng không thích vị khách này cho lắm.

Cô vừa thức dậy, miệng khô lưỡi đắng. Đôi mắt ngái ngủ gục xuống bàn đáng thương mà cầm lấy bàn tay của Lý Cận Dữ: "Chồng ơi, khát".

Lý Cận Dữ lúc này không muốn đi ra đụng mặt với bà cô, dựa vào lưng ghế giở sách xem, lười biếng lưu manh mà hỏi: "Uống nước miếng không?"

Diệp Mông một tay kê đầu, tay kia nắm tay anh đùa giỡn, cười nằm trên bàn, ánh mắt đột nhiên dời xuống, trêu anh: "Uống cái khác được không?"

"Uống cái gì?"

Lý Cận Dữ không phản ứng lại, ngây người nhìn cô, bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của cô, tầm mắt cũng không tự chủ từ từ dời xuống theo cô xuống đũng quần mình, đột nhiên hoàn hồn lại, không khỏi mắc nghẹn, bất ngờ ho khan dữ dội, sau đó không nhịn được mà cười mắng với những âm tiết đơn.

"Mẹ!".

Diệp Mông cười bò, ánh mắt giống như nhuốm màu áng mây màu đỏ ngoài cửa sổ lúc này thật tươi đẹp lại hơi hờ hững cùng tản mạn theo chiều gió.

Trong phòng khách,  Bình An cuối cùng cũng không sủa nữa, yên lặng mà nằm.

"Lý Cận Dữ có nhà không?" Thím họ nghe thấy tiếng ho khan liền liếc nhìn cửa phòng ngủ đóng chặt của Lý Cận Dữ, nói với bà cụ: "Sao không ra gặp thím chứ?"

"Người ta đang ở với vợ trong đó", bà cụ đang ngồi trên xe lăn phủ tấm chăn nhỏ đảo mắt: "Ai muốn ở đây với bà già như mày chứ".

Sắc mặt thím họ khác thường, kinh ngạc nói: "Ơ, Lý Cận Dữ cưới vợ rồi à?"

"Ừ", bà cụ thản nhiên: "Vẫn chưa kịp thông báo, đợi khi nào hai đứa nó tổ chức tiệc cưới sẽ thông báo mọi người sau".

Bà cô không nhịn được tò mò hỏi thăm: "Con nhà ai vậy?"

"Tới lúc đó thì sẽ biết thôi", Đẩu Cúc Hoa không kiên nhẫn cho lắm: "Rốt cuộc hôm nay mày đến làm gì?"

Bà cô thầm nghĩ, nhìn thái độ của bà cụ, đoán là cô cháu dâu này cũng chả xài được. Vì vậy bà ta hắng giọng, chỉnh lại tư thế ngồi, nhỏ giọng dò hỏi: "Nghe nói mẹ đẻ của Lý Cận Dữ có một công ty đồ cổ khá lớn ở Bắc Kinh đúng không?"

Bà cụ lạnh lùng nhìn bà ta: "Việc gì tới mày".

Bà cô ngượng ngùng cười: "Dương Cao Nghĩa nó cảm thấy không có tương lai gì ở trấn, muốn đi Bắc Kinh phát triển, có thể bảo mẹ Lý Cận Dữ giúp đỡ chút không. Đều là họ hàng cả, dì xem Dương Thiên Vĩ bây giờ đang làm ăn khá tốt ở Bắc Kinh, nghe Cao Nghĩa nói hôm qua Dương Thiên Vĩ đã mua một đôi giày thể thao sáu triệu đấy".

Bà cụ tuy già nhưng vẫn minh mẫn, cũng hiểu ý trong lời nói.

Con trai nó nhìn Dương Thiên Vĩ sống tốt ở Bắc Kinh liền cảm thấy đỏ mắt ghen tị, cũng muốn tìm cách đi Bắc Kinh phát triển chứ gì?

"Mày đã nuông chiều Dương Cao Nghĩa từ nhỏ rồi, nó không thể chịu được khổ như Dương Thiên Vĩ đâu". Bà cụ châm chọc nói.

Thím họ lập tức nói: "Cao Nghĩa có thể chịu khổ được, từ hồi mới đẻ tới giờ thằng nhỏ có sướng ích gì đâu. Dì coi đất nhà người ta đào đại vài chỗ cũng ra được kho báu, ngửa tay là có nhà sang, miếng đất nhà mình giữ ngần ấy năm có được gì đâu".

Ninh Tuy cũng có lịch sử hàng nghìn năm, trên trấn không được bao nhiêu người đào đổ cổ, cũng không có mấy nhà giàu có. Cũng có một lý do khiến anh em nhà họ Dương sống chết giữ lấy mảnh đất này không muốn rời đi. Bởi vì luôn có  nông dân thỉnh thoảng đào ra được một số bảo vật từ trong lòng đất, rồi tìm đến một con buôn đồ cổ từ vùng khác, vừa sang tay đã kiếm được bộn tiền.

Lúc đó thầy tu nhiều cháo thì lại ít, sau này chính phủ đặc biệt chỉ định dành ra vài nghìn mẫu đất để làm nơi bảo vệ di tích văn hóa. Sau khi sửa đổi luật Di sản văn hóa mới, nghiêm cấm mua bán di vật văn hóa, tất cả bảo vật khai quật được đều yêu cầu bắt buộc phải nộp lên Cục di tích văn hóa địa phương, lén lút đầu cơ trục lợi sẽ phạt nặng như nhau.

Với hình phạt nghiêm khắc, những con buôn văn vật không còn tràn lan đã bớt đi khá nhiều nhưng đều chuyển sang làm chui. Cho tới ngày nay, vẫn còn có rất nhiều con buôn cắm điểm trên trấn. Một số nông dân vẫn không muốn giao nộp báu vật mình tự đào được dưới lòng đất, liền âm thầm tìm những người buôn bán di vật để bán cho chúng.

Ruộng nhà người khác giống như Quan Âm vẩy nước thánh, tấc đất tấc vàng, đồng nhân dân tệ ồ ạt chảy ra. Vậy mà động đất cũng không thể rung lắc ra được một hai báu vật nhà họ Dương bọn họ. Cả nhà bà cô cũng coi như nản lòng. Vì vậy, thấy cái tin trên bảng tin mà Dương Thiên Vĩ đăng hai ngày trước, trong lòng ghen tị, bèn nghĩ tới tìm đứa cháu họ béo bở Lý Cận Dữ này để tìm một con đường.

Bầu không khí trong phòng hai người vẫn như vậy. Diệp Mông không còn buồn ngủ, một tay gác lên chán nản nằm bò ra bàn, nghịch nghợm ngón tay thon dài của anh chồng, thi thoảng lại hôn lên hai đầu ngón tay của anh, dường như coi đó là của hiếm. Lý Cận Dữ để mặc cô nghịch, đôi khi hứng lên sẽ nhéo tai cô, để cô ngừng làm phiền ngồi yên một lúc.

Diệp Mông cảm thấy cực kỳ nhàm chán, chống cằm xuống bàn, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Bé yêu, cậu còn phải xem bao lâu nữa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!