"Bé Cận Dữ tự chủ động hả?" Diệp Mông cười híp mắt nhìn camera hỏi.
"…"
Màn hình vẫn không nhúc nhích, ánh đèn trong phòng khiến đường nét của anh trở nên mơ hồ, Làn da của anh là tông da lạnh, ánh mắt lại lộ ra màu đỏ u sầu, có chút giống như quỷ hút máu anh tuấn bức người trong phim điện ảnh.
"Không tự làm được hả?" Diệp Mông tiếp tục hỏi.
Lý Cận Dữ không muốn tiếp tục chủ đề này nữa: "Không muốn".
"Làm đi, đừng ngại, chúng ta tâm sự một chút", Diệp Mông ngồi hỏi tới cùng, "Lần đầu tiên tôi giúp cậu làm, cậu đã nôn đúng không? Buổi sáng hôm đó tôi nhìn thấy ở nhà vệ sinh, lúc đó tôi nghĩ dạ dày cậu không tốt".
"Ừ".
"Vậy lần thứ hai thì sao?"
Lý Cận Dữ nghiêng người tiện tay rút một cái áo từ trên giường qua, mặc vào rồi nói: "Tốt hơn chút, không nôn".
Diệp Mông không nói gì nữa, sắc mặt có chút khó coi, nhìn anh muốn nói lại thôi.
Lý Cận Dữ mặt áo ngắn tay, nắm nắm chất liệu vải chỗ ngực điều chỉnh tư thế ngồi. Sau khi mặc vào, thấy cô im lặng không lên tiếng, nhìn camera thấp giọng hỏi: "Sao vậy?"
"Cậu thấy tôi buồn nôn đúng không? Vì tôi quen mấy người bạn trai rồi hả? Bé yêu, tôi…"
Anh đột nhiên ngắt lời: "Tôi cảm thấy bản thân buồn ". Sau đó ánh mắt sâu thẳm lẳng lặng nhìn cô rất lâu, cứ vậy mà không lên tiếng.
Trong phòng rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng ho khan của bà cụ sát vách, những bánh xe đang chen chúc nhau lăn bánh trên con đường đá. Diệp Mông nhất thời cũng không biết tiếp lời thế nào. Trong đầu bỗng có chút trống rỗng, ngẩn ra một lúc, lại nghe anh nắm tay để bên miệng, khẽ ho một tiếng, cúi đầu nói: "Tôi có đi khám, bác sĩ nói tôi chỉ có chút chướng ngại tâm lý. Sau khi chị giúp tôi làm, hình như tôi cũng không còn bài xích chuyện này nữa.
Nhưng hình như phải nhìn thấy chị mới được, bản thân tôi vẫn còn cảm thấy buồn nôn. Nhất là có những lúc không phải không có cảm giác, mà là sợ, thà là nhịn".
"Tại sao?"
Lúc đó anh mười sáu tuổi, vừa trở về từ Mỹ. Vì anh trai, anh bị người ta đem con bỏ chợ mà vứt bỏ ba năm. Làm cái gì sai cái gì, anh trai luôn luôn là hòn ngọc quý của gia đình. Anh thận trọng dè dặt thở hổn hển giống như con kiến sống dưới mái hiên của người khác, chịu đựng bạo lực gia đình từ Lý Lăng Bạch trong mười năm. Cho dù anh làm gì, cũng đều không được công nhận, Khi con người áp lực lớn, hoặc rối loạn lưỡng cực, luôn muốn thông qua một phương thức để giải tỏa.
Có một cách là giải quyết nhanh gọn, chỉ là khá tốn. Nhưng ít nhất thì trong khoảnh khắc đó, anh đã có thể không cần nghĩ tới việc chiều lòng bất cứ ai.
Cho tới một ngày, anh mở nhạc, đeo tai nghe ở trong phòng quên khóa cửa. Bị Lý Lăng Bạch đột ngột mở cửa không kịp phòng bị. Tiếng điêu tàn trong tai nghe trở nên đặc dần, cả người anh đột nhiên căng ra, da thịt toàn thân dường như bị liệt đi, cứng đờ không cử động được chút nào.
Anh giống như dây cung bị siết chặt, mong mỏi Lý Lăng Bạch đừng nói những lời khó nghe. Vậy mà, Lý Lăng Bạch đứng ở cửa một lúc, nhìn những đống giấy bừa bộn đó, liền lộ ra một vẻ mặt cực kỳ chán ghét, giống như nhìn thấy nước bùn hôi thối trong góc dơ dáy nhất trên thế giới, tỏa ra mùi tanh khiến người ta nôn mửa. Bà ta bịt mũi, giống như không nhịn được nữa lên giọng mắng nhiếc anh thậm tệ: "Sao mày lại buồn nôn đến vậy!!"
Lúc đó Lý Cận Dữ chẳng qua cũng chỉ mới mười sáu tuổi. Một cậu bé mười sáu tuổi, cởi quần, mặc quần cũng đều là một thiếu niên sạch sẽ sáng sủa, đôi khi liều lĩnh lại mang theo sự kiên định cùng hy vọng, khí phách hiên ngang.
Nhưng anh không phải vậy, anh cảm thấy, bản thân giống như người bệnh ngoài da ác tính, da toàn cơ thể bị thối rữa, không còn một tấc nào có thể nhìn. Thậm chí đã thối rữa từ da vào tới bên trong cơ thể.
Từ đó về sau, mỗi lẫn làm chuyện ấy đều sẽ nhớ tới lời nói đó của Lý Lăng Bạch, tự anh làm cũng sẽ nôn một trận. Bác sĩ nói cậu bé này đang trong quá trình phát triển tuổi dậy thì, bố mẹ chưa giáo dục giới tính đúng đắn cho anh, thậm chí áp dụng cách thức kìm nén tình dục của tư tưởng bảo thủ để bóp chết đứa trẻ, khiến Lý Cận Dữ xuất hiện trạng thái sinh lý trào ngược dạ dày nôn mửa, kìm nén tình dục không bình thường.
Kìm nén tình dục: là trạng thái mà một người bị ngăn cản thể hiện tình dục của chính họ. Kìm nén tình dục thường liên quan đến cảm giác tội lỗi hoặc xấu hổ, liên quan đến các xung động tình dục. Những gì cấu thành sự đàn áp tình dục là chủ quan và có thể khác nhau rất nhiều giữa các nền văn hóa và hệ thống đạo đức.
Diệp Mông vừa đau lòng cừa kinh ngạc, nhất thời không nói gì, chờ lấy lại tinh thần, kìm nén một lúc lâu: "Bé yêu, hay là chúng ta mở video…"
"Không cần", Lý Cận Dữ đứng lên, đột nhiên người rời khỏi màn hìnhh, giọng nói tiếp tục lên tiếng: "Tôi không sao, chỉ sợ chị nghĩ ngợi lung tung, chị quen mấy người bạn trai đều không là gì đối với tôi, không liên quan tới chị".
Diệp Mông nói với ý tứ sâu xa: "Thật không? Thật sự không là gì sao?"
Anh không quay người lại, dường như đang sấy tóc, tiếng máy sấy ồn ào vang lên, anh tùy tiện đưa qua đưa lại vài cái, chỉ nghe "cạch" một tiếng, anh nhẹ nhàng đặt máy sấy về bàn rồi lại ngồi xuống: "Đúng vậy, chị còn có gì chưa nói rõ sao?"
"Được thôi, vậy tôi nói thật đây, cậu đừng giận đấy".
"Ừ, tôi không giận" Nhưng giọng đã lạnh xuống hẳn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!