Diệp Mông vốn định gửi tin nhắn cho anh nói mình vừa xuống máy bay. Nhưng nhìn lại đồng hồ đang là ba giờ sáng, sợ rằng sẽ vô tình làm anh thức giấc. Trong lúc cô đang đắn đo, Thao Minh Tiêu đã lái xe đến, hạ kính xe xuống nói với cô: "Đi, tôi đưa cô về nhà trước."
Chiếc xe quen địa hình tăng tốc trên đường, Diệp Mông ngồi trong xe thưởng thức cảnh đêm phồn hoa đầy sắc màu, quyết định sáng mai sẽ gọi cho anh vậy.
Thao Minh Tiêu vặn nhỏ tiếng radio, quay sang nhìn cô: "Sao tôi có cảm giác lần này cô trở về đã thay đổi rất nhiều?"
Diệp Mông không cảm thấy vậy nói: "Có hả?"
"Có." Thao Minh Tiêu gật gù, thành thật nói ra nghi vấn trong lòng mình: "Sao đột nhiên lại nghĩ đến chuyện kết hôn?"
Diệp Mông và Thao Minh Tiêu cũng xem như là chuyện gì cũng nói được, cô giản lược đầu đuôi sự việc tường thuật lại cho anh nghe: "Câu Khải đến tìm tôi, bị cậu ấy nhìn thấy, sau đó cậu ấy biết tôi phải trở về đây, không có cảm giác an toàn, ầm ĩ đòi chia tay với tôi, tôi không muốn nên đã hỏi cậu ấy có muốn đánh cược một ván với tôi không. Sau đó… đi đăng ký thôi."
Thao Minh Tiêu không có gì ngạc nhiên, giống phong cách làm việc của cô: "Cũng đúng, người phụ nữ hễ bận công việc là quên mất người thân như cô, e là người ta bị cô lạnh nhạt mấy ngày, không biết chừng khi trở về người ta đã sinh con với người khác rồi." Nhưng Thao Minh Tiêu từng thấy qua bộ dạng oai phong dũng mãnh của Diệp Mông, thật sự không tưởng tượng ra được dáng vẻ lúc yêu đương của cô như thế nào, anh rẽ vào đường cao tốc, lại hỏi thêm: "Xem ra người đàn ông này có sức ảnh hưởng với cô rất lớn, quen làm sao đấy?"
"Quen trong bệnh viện."
Thao Minh Tiêu chau mày: "Thiên sứ áo trắng hả?"
Diệp Mông đáp với vẻ thần bí: "Thiên sứ áo đen."
Thao Minh Tiêu nhìn mặt cô kiểu hiếm thấy, cũng cười theo, nửa đùa nửa thật nói: "Ai không biết còn nghĩ cô lấy Diêm Vương đó."
"Cũng gần như vậy rồi, dù sao cũng là một Diêm Vương nhỏ không khiến người ta yên lòng được." Diệp Mông tự an ủi.
"Thôi đi, rõ ràng thấy cô rất vui mà." Thao Minh Tiêu nhìn là vạch trần được ngay, trêu cô ngư ông đắc lợi còn vờ làm kẻ bị hại, "Lần sau dẫn ra gặp mặt đi, ít ra cũng để tôi xem thử rốt cuộc người anh em của tôi thua ở điểm nào."
"Ừ, tính sau đi, chưa chắc cậu ấy đồng ý."
"Sao lại không đồng ý? Cô dẫn cậu ấy ra, tôi lo từ A đến Z, dẫn cậu ấy tìm hiểu văn hóa cội nguồn Bắc Kinh của chúng ta, đảm bảo cậu ấy muốn ở lại đây." Thao Minh Tiêu vỗ ngực tỏ vẽ lão làng biết tuốt.
Diệp Mông cũng mong được thế.
Lúc Diệp Mông về đến nhà trời cũng tờ mờ sáng rồi, dưới lầu đã có người dậy sớm, nồi chảo leng keng va chạm, nhà bên cạnh đang mang tinh thần sảng khoái nấu bữa sáng. Cô lo sẽ đánh thức Lý Cận Dữ, trước khi ngủ chỉ đăng một tin.
[Vừa mới xuống máy bay, bài hát rất hay, ngủ ngon.]
Lý Cận Dữ cả đêm ngủ không ngon giấc, cứ cách hai tiếng đồng hồ trong đầu dường như có dây thần kinh tự động giựt anh tỉnh. Cho đến lúc sáu giờ sáng lần nữa thức giấc thì thấy được tin cập nhật mới nhất của Diệp Mông.
Thế rồi anh quyết định không ngủ lại nữa, tức giận cưỡng ép lôi cả Bình An đang ngủ ngon giấc sau vườn dậy đi chạy bộ. Đêm qua Bình An phát huy vượt bậc, một hơi đánh tận ba trận, bây giờ chân vẫn còn mỏi nhừ, đi đường cũng mơ mơ màng màng, cái mặt ủ rũ bị anh dắt đi dạo, có chút như chẳng còn gì lưu luyến nữa vậy.
Giang Nam vào lúc sáu giờ sáng, trời vừa tờ mờ sáng, sương mù mờ mịt, mặt hồ tĩnh lặng như tấm gương bị phủ lớp sương dày đặc, lấp ló phản chiếu hình ảnh ngọn núi non xanh bao bọc xung quanh, trông rất không chân thật, nhưng lại hiện lên nét tĩnh mịch của tranh thủy mặc. Đầu đường cuối xóm đều đã tấp nập các quán ăn sáng đa dạng, đậu nành bánh quẩy, bánh bao chiên, xôi viên… hòa lẫn tiếng huyên náo, tiếng rao bán, khắp nơi đều tràn ngập hơi khói.
Lý Cận Dữ mặc bộ đồ giữ ấm màu đen quần dài đến đầu gối, trên đầu đội chiếc nón bucket đen, thân hình cao lớn ngồi trên hàng ghế dài cạnh hồ Ninh Tuy. Thực ra anh quen ngủ không mặc đồ, bên trong thật sự trần trụi, lúc ra ngoài chỉ tiện tay vơ đại bộ đồ thể thao và dây xích, kéo sát khóa áo, để lộ xương quai gầy gò, nửa thân trên trống không, ngoại trừ chiếc áo khoác giữ ấm bên ngoài. Dù thế nào cũng nhìn được.
Anh ném nửa cái bánh còn lại cho Bình An, "Ăn đi, hôm nay tao quyết định tuyệt thực. Đây là bữa tối cuối cùng của mày."
Bình An vốn đang nằm sấp dưới mặt đất thiu thiu lấy lại giấc ngủ, bỗng dưng bò dậy cảnh giác nhìn chằm chằm anh.
Trong đầu Bình An đặt câu hỏi: Anh? Không đến mức vậy chứ?
"Tao cảm thấy" Lý Cận Dữ nhìn sang dương liễu bên hồ, rất có sức sống, tựa như sống lưng của thiếu niên, thẳng tắp đón gió: "tao cắn câu rồi, tao mắc bẫy rồi, tao bị lừa rồi."
Bình An phẫn nộ gầm gừ: Đợi chị ta về em cắn giùm anh.
Dường như Lý Cận Dữ đọc hiểu được mỗi một ánh mắt của Bình An, anh cười cười tựa ra sau, tìm một tư thế ngồi thoải mái, không có tâm tư gì gãi gãi cằm của nó: "Cắn chết luôn đi, không hề đau lòng chút nào."
Dứt lời, anh lấy di động từ trong túi ra, đọc lại tin mới nhất cô đăng lần nữa.
Còn nói bài hát hay, hay mẹ cô. Không biết gửi một tin nữa? Không biết người ta nhớ cô sắp phát điên rồi sao? Má!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!