Các cô gái trong danh sách bạn bè nhìn thấy bình luận này trong lòng đều âm ĩ chua xót, người thoát tục đang theo đuổi Diệp Mông sao? Cảm giác này giống như là người đàn ông mà bạn đã từng theo đuổi, hoặc từng bị từ chối kia đối với ai cũng lạnh lùng, bỗng dưng giờ lại nảy mầm yêu đương. Trong lòng bạn cũng chỉ có thể hơi chua xót thể hiện tôn trọng.
Họ còn không hiểu Diệp Mông sao, thấy sắc là vồ ngay, người kia cũng không từ chối. Ha ha, cười nhạt, cười nhạt.
Diệp Mông chưa kịp trả lời, di động đặt trên bồn rửa mặt rung liên tục, cô tiện tay nhấn nút nghe, tiếp tục đánh răng, là Thao Minh Tiêu, giọng rất bình tĩnh: "Một tin không được tốt lắm."
Diệp Mông vừa nghe, huyệt Thái Dương đột nhiên giựt giựt, đánh răng cũng chậm lại, thấp giọng hỏi: "Tin gì?"
Thao Minh Tiêu im lặng vài giây, rồi mới mở lời: "Nhà sưu tầm người Singapore kia đột nhiên hủy cuộc hẹn với chúng ta."
Đại não của Diệp Mông ngưng trệ trong phút chốt, lấy lại bình tĩnh, lập tức tăng tốc vệ sinh răng miệng, lại hỏi tiếp: "Lý do gì?"
Thao Minh Tiêu nói: "Chỉ nói đột nhiên phải về Singapore một chuyến."
"Chuyến bay mấy giờ?" Diệp Mông cúi đầu nhìn thời gian, tức tốc chạy vào phòng thay đồ vơ đại bộ đồ Tây, vừa nói chuyện điện thoại vừa thay đồ cho mình, "Quãng đường từ khách sạn ra sân bay mất một tiếng đồng hồ, tôi có thể bàn với anh ta trên xe, cho tôi một tiếng đồng hồ là được."
"Vô ích thôi." Thao Minh Tiêu dường như đang hút thuốc, thở một hơi dài, "Ba giờ sáng nay đã trả phòng, đi rất vội, cô đến công ty trước đi rồi tính tiếp."
Diệp Mông vừa bước vào tòa nhà, nhìn thấy bảo vệ và thang máy quen thuộc, cảm giác ngột ngạt kia lại xuất hiện ngay trước mắt, cô đứng ở góc hành lang hút điếu thuốc, tâm trạng dần dần hồi phục lại một chút, mới bấm thang máy đi lên. Có rất nhiều gương mặt quen thuộc chào mừng cô trở về, vẫn nở nụ cười nhiệt tình như trước kia, vẫn kính trọng cúi chào cô, các kiểu xưng hô cũ vang vãng bên tai cô.
"Chào giám đốc Mông."
"Chào giám đốc Diệp."
"Chào chị Mông Mông, ăn sáng chưa? Hambuger kẹp đùi gà mới nhất của McDonald"s có cần đặt luôn cho chị không?"
Có đùi gà hay không thì không biết, nhưng mọi người rất hoan nghênh cô, biết hôm nay cô trở về, những gương mặt quen thuộc và mới lạ đều xếp hàng tụ ngay cửa, khua chiêng gõ mõ nhiệt liệt chào mừng cô, khoan xét trong này có mấy phần thật lòng bao phần giả ý, thế giới của người trưởng thành, có lúc chuyện sĩ diện này không phải nói có là làm được.
Nhưng con người Diệp Mông rất giỏi giữ sĩ diện, xét về độ khách sáo, không ai giỏi bằng cô. Cô cũng đáp lại lời chào của từng người một, không bỏ sót một ai, cả nhân viên mới cô cũng có thể bắt chuyện vài câu: "Sợi dây chuyền này đẹp đó, kết bạn Wechat đi, chút nữa gửi link cho tôi."
Cô gái trẻ rõ ràng chưa giàu kinh nghiệm như cô, đỏ mặt e ngại đáp: "Vâng, được ạ."
Đợi người đi mất, cô ấy vẫn còn bồi hồi, giọng rung rung hỏi một câu: "Đó… Đó là Diệp Mông sao?"
Tiểu Khương mới đến công ty vật phẩm nghệ thuật này ba tháng hơn, nhưng thường nghe được vài đồng nghiệp nhắc đến cái tên này, tổng giám đốc Câu Khải từ nhỏ đã tiếp xúc đồ cổ, nên việc anh là chuyên gia là quá hiển nhiên. Thao Minh Tiêu là bách khoa toàn thư về ngành này, anh ta luôn nắm rõ tất cả tư liệu về ngành này, hiển nhiên cũng bao gồm những bên lề. Người lịch sự, nhã nhặn lại khiêm tốn, dịu dàng, vào thời gian nghỉ ngơi còn ra phòng trà tám chuyện với các cô gái trong công ty.
Người tiếp theo là Diệp Mông, Diệp Mông và Thao Minh Tiêu là cùng một dạng người, thích trêu ghẹo nhân viên mới, lúc làm việc lại cực kỳ nghiêm túc, còn thời gian cá nhân thì không có điểm dừng. Câu Khải thì trông lạnh lùng hơn, cả ngày trưng bộ mặt đóng băng, không gần gũi với nhân viên lắm. Tất nhiên, từ trước đến nay đều do Câu Khải phụ trách chuyên nghiệp, hai người họ phụ trách thân thiện và duy trì ổn định. Việc duy trì ổn định này không chỉ là về quan hệ khách hàng, mà còn gồm cả nhân viên trong công ty. Câu Khải cao cao tại thượng, sinh ra đã xuất sắc hơn người, không có sở trường giao lưu với các nhân viên có trái tim mong manh dễ vỡ này, đặc biệt là người mới vào nghề.
Do đó Diệp Mông và Thao Minh Tiêu trở thành cây cầu giao tiếp giữa họ và Câu Khải, hai người kẻ tung người hứng ngày ngày nghĩ cách móc Câu Khải. Hằng ngày đi làm nhìn ba người họ nói chuyện cũng là một vở kịch đặc sắc, dẫn đến nhân viên của công ty sát vách cũng hồi hộp muốn trèo tường sang đu phim. Hai người họ luôn phối hợp giúp nhân viên giành phúc lợi từ chỗ Câu Khải, ví dụ như ngày nghĩ phép hành kinh của giới nữ.
Họ có thể xem là một trong những công ty khởi nghiệp chấp hành điều khoản này sớm nhất.
Một lần khác, nhân viên tăng ca chỉ đành mang theo mèo đến công ty chăm, kết quả không cẩn thận, chú mèo rơi từ tầng hai mươi sáu của công ty họ xuống qua đời. Diệp Mông và Thao Minh Tiêu lại đòi được kinh phí kha khá từ chỗ của Câu Khải, cho vào phí sự cố mỗi tháng của nhân viên, ví dụ như chó mèo nhà ai qua đời vì sự cố, có thể lấy một ít tiền ra làm tang sự, làm một lễ truy điệu ra dáng cho nó.
Nếu trong tháng đó không có bất kỳ sự cố nào xảy ra, thì cuối tháng cả bọn tụ tập ăn một chầu, dù sao số tiền này cũng là từ túi của Câu Khải chi ra mà.
Thời điểm đó, khắp nơi trong công ty đều tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ. Nhưng sau khi Diệp Mông đi, không khí trong công ty cũng thay đổi theo.
"May mà người hợp tác mới kia đi rồi, giám đốc Diệp trở về rồi." Các đồng nghiệp vui vẻ nói với Tiểu Khương: "Sau này cô sẽ biết, cũng không phải chỉ đơn thuần vì chị ấy và phó giám đốc Thao tốt với chúng tôi, chúng tôi thích họ, là bởi vì đôi khi rất thích thái độ giải quyết vấn đề của họ, đối nhân xử thế, biết cách xử lý yêu cầu của mình, khiêm tốn, chân thành lại nhiệt tình.
Muốn trở thành người giống như họ, khó lắm, cho nên chỉ hi vọng trong phạm vi cố gắng của mình, ngắm nhìn họ cũng là một dạng động lực."
Tiểu Khương: "Có phải cô thích phó giám đốc Thao không?"
"Khụ" Cô đồng nghiệp ho một tiếng, nhanh chóng kết thúc chủ đề khiến người ta nhức não này.
Ba người ngồi họp trong văn phòng của Câu Khải, Diệp Mông và Thao Minh Tiêu ngồi cạnh nhau, đối diện chiếc bàn lạnh lẽo trong văn phòng của Câu Khải, Thao Minh Tiêu nhàn rỗi chơi đùa với quả địa cầu ở trước mặt mình: "Thế nên đêm qua hắn gửi tin nhắn cho cậu rồi tức tốc dẫn theo thư ký về nước hả?"
Câu Khải tựa vào chiếc ghế ông chủ, tay cũng nhấc quả địa cầu lên xoay: "Đúng vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!