Chương 37: (Vô Đề)

"Anh, anh đăng Wechat hả?" Kiều Mạch Mạch chen giữa mọi người, ngồi xuống cạnh Lý Cận Dữ.

Lý Cận Dữ mặc bộ đồ thể thao trắng rộng rãi, sạch sẽ bắt mắt. Thu hút ánh nhìn của các cô gái, ai cũng không thể rời mắt khỏi người anh, ngô nghê theo chân Kiều Mạch Mạch ngồi bên cạnh nghe ngóng xem Lý Cận Dữ có bạn gái chưa. Không biết Kiều Mạch Mạch có phải bị Diệp Mông mua chuộc rồi không, thống nhất một khẩu hiệu tuyên bố với bên ngoài "Có một bạn chị gái thần tiên vô cùng xinh đẹp giàu có và cực kỳ cưng chiều anh ấy".

Mấy cô gái vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, vừa thất vọng vừa có chút không cam tâm, thậm chí có người còn mặt dày muốn sang bắt chuyện kết bạn Wechat thôi cũng được.

"Anh của Kiều Mạch Mạch đẹp trai quá." "Anh ấy không thể dùng từ đẹp trai hình dung nữa rồi. Bàn tay kia, yết hầu kia. Kia là dấu hickey sao? Trời, mình chết đây, ngầu quá."

Các cô gái hí hửng, thì thầm trao đổi.

Bên kia, người thoát tục mặc bộ đồ thể thao kéo kín cổ áo đang tựa vào sofa nhắm mắt nghỉ ngơi kia, nhàn nhạt ừ một tiếng đáp Kiều Mạch Mạch.

"Có phải anh không biết mỗi lần đăng bài được chèn chín tấm hình không?" Kiều Mạch Mạch không hiểu sao lại mở Wechat mục tin tức lướt lên góp ý với anh: "Anh đăng từng bức ảnh một như vậy sẽ bị người ta chặn đó."

"Ò." Người thoát tục lại cầm di động lên biếng nhác cúi đầu liếc qua xem.

Lúc này, Diệp Mông lên lầu cất hành lý, chưa kịp thu dọn, cởi áo khoác ra tiện tay vứt lên sofa, lấy một chai rượu nho từ trong tủ ra, chuẩn bị tiếp đãi Thai Minh Tiêu. Nhưng tìm cả  trời cũng không thấy đồ mở nắp chai, đang quỳ dưới sàn mò mẫm vô định hướng, Thai Minh Tiêu kéo cô từ dưới đất đứng lên cười nói: "Được rồi, sàn nhà toàn bụi, ngày mai tôi tìm người đến thu dọn, đêm nay chịu khó ngủ tạm vậy. Hôm nay tôi đến để cho cô biết, cho dù thế nào, tôi rất hoan nghênh cô đến đây."

Dứt lời, trao cho cô cái ôm lịch thiệp.

Diệp Mông cười cười, đặt lại chai rượu về tủ, nói tiếng cảm ơn. Hai người lại tựa vào tủ rượu nói về tình hình gần đây không được tự nhiên lắm, Thao Minh Tiêu nhìn qua sắp đến giờ, đứng lên tạm biệt, lúc sắp đi hình như nhớ đến điều gì đó, đứng trước cửa nói với cô: "Diệp Mông, tuy chúng ta quen biết nhau thông qua Câu Khải, nhưng tôi thật lòng xem cô là bạn, cũng thật lòng hi vọng cô có thể ở lại Bắc Kinh."

Thao Minh Tiêu là người hào phóng sáng suốt, xung quanh anh không thiếu các cô gái ưu tú, hồng nhan tri kỷ cũng không phải chỉ có một mình Diệp Mông, nhưng anh rất thẳng thắn và rõ ràng đối với chuyện tình cảm, không thích bày mưu tính kế như Câu Khải. Diệp Mông không phải mẫu người mà anh thích, nhưng là một cô gái mà hắn xem trọng.

Hai người họ có một điểm rất giống chính là với ai cũng có thể bắt chuyện nói đùa, cũng có chừng mực, không gây phản cảm cho người khác, Câu Khải nói cho dù hai người họ bị ném vào bộ lạc ở Châu Phi bất đồng ngôn ngữ, chắc cũng sẽ nhanh chóng lên được chức tù trưởng cỏn con. Vì họ rất giỏi nắm bắt điểm yếu của người khác. Thao Minh Tiêu là phó tổng giám đốc, phụ trách bộ phận quan hệ khách hàng của công ty, còn Diệp Mông là người do anh đề bạt.

Duy trì mối quan hệ giữa người với người là một môn học rất lớn, không thể nói hai người họ nắm bắt toàn bộ bài vở, cùng lắm cũng chỉ một nửa thôi, nhưng khi họ hợp sức lại, không nói chuyện xoay chuyển Càn Khôn gì đó, nhưng làm người khác trở nên hồ đồ là chuyện bình thường. Thao Minh Tiêu và Diệp Mông xem như là áp chủ bài của bộ phận quan hệ khách hàng, trong ngành còn có biệt danh cp là "Quán Ăn Đêm".

Ban đầu nếu không phải vì Câu Khải ngăn cản, sau khi Diệp Mông từ chức cũng có rất nhiều công ty ngõ ý muốn mời cô về. Nhưng vì xuất thân và học lực của Diệp Mông cũng không phải quá xuất sắc, lại đột nhiên nổi danh vượt bật, Câu Khải liền nổi trận lôi đình. Hắn trước giờ luôn cho rằng Diệp Mông gặp may được lợi. Trừ phi Diệp Mông đừng kiếm sống ở Bắc Kinh, nếu không thì dù thế nào cũng phải ở bên cạnh hắn, nên Diệp Mông không nói lời nào mà thu dọn hành lý về quê nhà.

Sau khi Thao Minh Tiêu đi khỏi, Diệp Mông lười cử động, tựa vào sofa hút thuốc, giảm bớt sự mệt mỏi của tàu xe. Cô hút thuốc không theo quy luật lắm, cũng không đến nỗi nghiện thuốc nặng, có lúc mười ngày đến nửa tháng còn không động đến một điếu, thi thoảng lúc nhàn rỗi không có việc gì làm, sẽ không nhịn được mà hút liên tiếp hết điếu này đến điếu khác.

Ngón tay kẹp điếu thuốc của người phụ nữ này thon dài như cọng hành trắng, mặt mũi cô xinh đẹp, không đến mức mê hoặc, chín chắn gọn gàng, lúc khoác bộ đồ công sở lên người lại vô cùng lạnh lùng. Chẳng qua lúc hút thuốc, ánh mắt sa đọa, tựa như một đóa hoa hồng chán ghét thế gian, làm việc gì cũng buông thả lôi thôi, để lộ sự thất vọng vì những vấp ngã trên đường đời sóng gió.

Thái độ làm ầm lên của Lý Cận Dữ trong mắt Diệp Mông chẳng qua chỉ là đứa trẻ không đòi được kẹo. Trước giờ cô đều không so đo với trẻ con, nói thật cô từng hẹn hò với mấy cậu nhỏ hơn cô, chưa từng nghiêm túc ghen tuông bao giờ. Mấy quan hệ xã hội này cô trải nhiều rồi, thế giới của người trưởng thành có khái niệm tình yêu lành mạnh không có hứng thú với mấy trò này, hơn nữa cô rất rộng lượng, chỉ cần đừng quá đáng quá, cô đều có thể nhịn. Yêu đương với các cậu trai nhỏ hơn mình thì đây là khuyết điểm, độ nhẫn nại của các cậu em thấp, tính chiếm hữu lại cao.

Nhưng một khi nếu khiến Diệp Mông ghen thật, thì gần như cận kề kết quả chia tay rồi. Con người của Diệp Mông đôi khi vô tình như vậy đó, ai đánh mất ai mà không sống được, người tiếp theo không chừng lại ngoan ngoãn hơn. Thế nên có lúc các cậu em làm quá, Diệp Mông cũng không còn kiên nhẫn nữa, sẽ phủi mông bỏ đi.

Cho nên sau khi hút hết hai điếu thuốc giải tỏa cơn mệt, tâm trạng Diệp Mông khá ổn định, như người bình thường gửi tin nhắn cho Lý Cận Dữ.

[Mông: Tôi đến rồi, đuối quá, bé yêu ngủ ngon.]

Lý Cận Dữ cảm thấy cú đấm thép mãnh liệt này của mình hình như bị gỉ sét rồi, đấm vào bông gòn mất rồi. Đấm vào nước còn nghe được tiếng nảy, bây giờ thì thật sự không chút âm thanh rơi vào không khí. Anh ngồi ở góc sofa, vứt di động đi, rơi "bộp" xuống bàn, hít một hơi, hơi vươn người lên lại vớ bao thuốc lá từ cái bàn, rút một điếu ra, lấy chiếc bật lửa tự nói với người anh em lập mưu bên cạnh mình: "Cô ấy ngủ rồi."

"Không ghen hả?"

Anh hít một hơi: "Không."

"Mẹ kiếp!" Người anh em mắng một câu, chân mày chau lại với độ cong độ khó cao, dường như ngạc nhiên đến mức muốn chia nhà vậy: "Bà chị này là người quái gì vậy?"

Lý Cận Dữ gác tay kẹp điếu thuốc lên sofa, cười cười: "Người rừng."

"Hay là cậu sang kia ôm một em, tôi chụp cho hai người tấm hình. Sau đó bảo Kiều Mạch Mạch gửi cho chị ta, cậu gửi qua đó chẳng qua muốn chọc tức chị ta, dù chị ta có ghen cũng sẽ ráng nhịn."

"Không đi."

Ánh mắt của mấy cô gái kia chưa từng rời khỏi người anh, nhìn anh hút thuốc, nhìn anh nói chuyện với bạn, không phải Lý Cận Dữ không cảm nhận được.

Người anh em của anh lần nữa góp ý: "Vậy hay cậu ôm Kiều Mạch Mạch đi, tôi không chụp mặt, bảo Kiều Mạch Mạch nằm trong lòng cậu, che mặt lại. Kiểu này chắc được chứ, em gái mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!