Thằng mất dạy này.
"Người bị lãnh cảm mà phát ngôn được câu này hả?" Diệp Mông quỳ nhoài người lên người anh, chống người nhìn anh, một tay nắm cằm anh, hung dữ lên lớp: "Tôi chiều cậu quá rồi đúng không? Dám đưa ra yêu cầu kiểu này với tôi?"
Lý Cận Dữ bị cô khống chế thân dưới, một tay kê ở sau đầu, một tay thong thả kéo dây của quần thể thao ra, nhướng mày trông hư hỏng lạ thường: "Không được hả?"
Diệp Mông chắc chắn không được. Không cho anh ăn tát đã là thương anh rồi. Cho dù người này là Lý Cận Dữ cũng không được. Chuyện này cô vốn dĩ đã bài xích, càng đừng nói là vì lấy lòng đàn ông, cô vẫn còn chưa bần tới vậy.
Hoàng hôn dần buông xuống, bao trùm lên trấn nhỏ an nhàn yên tĩnh này. Dưới ánh đèn mờ ảo, không biết có phải vì cô sắp rời đi, ban đêm dưới bầu trời rộng lớn, lộ ra vẻ mơ hồ.
Lý Cận Dữ nhìn cô hai ba giây, rút tay từ đằng sau đầu ra, ôm lấy sau gáy Diệp Mông, đưa về phía mình, ánh mắt ảm đạm lướt tới lướt lui trên mặt cô, giọng điệu đột nhiên có chút yếu đuối: "Chị à, chị không yêu tôi nhỉ".
Diệp Mông đột nhiên có chút không rõ lắm, bộ mình đã mang con yêu nghiệt gì đó về sao.
Cô nằm lên người anh, ngây ra một lúc, vỗ nhẹ má anh, kiên nhẫn khuyên bảo: "Tỉnh chút đi bé yêu, chúng ta từ quen biết tới kết hôn chẳng qua cũng chỉ có ba tháng, cũng coi như kết hôn chớp nhoáng rồi. Đương nhiên là tôi thích cậu, tự nguyện dỗ dành cậu, cưng chiều cậu. Nhưng nếu cậu nói là yêu, vậy thì vẫn còn xa. Tôi nghĩ, trong cuộc sống thực tế, hôn nhân của phần lớn mọi người đều không nói tới nổi chữ yêu này.
Hoặc là thích hợp, hoặc là đánh cược, chỉ có một số ít người may mắn mới có thể thật sự kết hôn được với cái gọi là tình yêu".
"Vậy chúng ta là gì?" Cậu thấp giọng hỏi.
"Đánh cược", Cô bình tĩnh nhìn anh nói: "Tôi không cam tâm chia tay với cậu như vậy, tôi muốn dùng hôn nhân đánh cược một ván với cậu. Cậu cũng đang cược tôi không nỡ chia tay mới đòi chia tay để ép tôi đấy thôi?"
Lý Cận Dữ lẳng lặng nhìn cô: "Tôi không có".
Khuỷu tay Diệp Mông khẽ cong, ấn xuống phần eo mềm mại, lập tức nắm cằm anh quay sang trái sang phải, không nhịn được trêu anh, lại chiếm thế thượng phong lần nữa: "Vậy là cậu thật sự muốn chia tay với tôi à?"
Lý Cận Dữ tỉnh bơ hất tay cô ra, khó chịu nói: "Tôi cảm thấy tôi đã bị chị lừa".
"Tại sao?" Diệp Mông không nhúc nhích nữa, thành thật chống người nhìn anh.
"Không biết", Anh thản nhiên quay đầu ra, nhìn cảnh sắc mờ mịt ngoài cửa sổ lạnh lùng nói: "Tôi chỉ biết chị không thích tôi nhiều như chị nói".
Nhưng dường như tôi thích chị còn hơn tôi nghĩ.
Diệp Mông vùi vào cái cổ mát lạnh sạch sẽ của anh, khẽ thở dài, cười ra tiếng: "Trời ạ, đã có ai nói cậu ngây ngơ chưa?"
Lý Cận Dữ: "…"
Diệp Mông cúi đầu hôn anh, môi lưỡi dấy binh nổi loạn đưa vào trong miệng anh từ từ quấn lấy: "Trò chơi còn chưa bắt đầu đâu, cậu làm sao biết ai thắng ai thua?"
Lý Cận Dữ buộc phải chịu đựng nụ hôn của cô, tay từ cần cổ của cô chậm rãi chuyển tới eo giống như trút giận hung hăng cấu véo, khiến Diệp Mông phải nếm mùi vị đau đớn, giở trò cắn, mút phạt cậu. Lý Cận Dữ không chơi lại cô, nhíu mày: "Nhẹ chút".
Diệp Mông thích dáng vẻ bất mãn làm nũng này của anh, không tự chủ được mà tăng thêm lực. Lý Cận Dữ chỉ có thể bóp mạnh eo cô xả tức. Hai người dường như đã biến thành kẻ thù, không ai chịu thua, không hề nương tay còn tăng thêm lực trên người đối phương, giống như hai con sư tử đói ăn lâu ngày ở đấu trường, tùy ý chém giết, liều chết bảo vệ lãnh thổ thuộc về mình, lại có khát vọng xưng vương ở địa bàn của đối phương.
Không biết là ai dao động trước, bầu không khí mờ nhạt dịu xuống, chỉ còn chừa lại âm thanh hôn nhau càng lúc càng rõ khiến người ta mặt đỏ tim đập. Không ngờ, cánh cửa "lạch cạch" bị người khác từ bên ngoài đẩy ra, giọng cô út vọng tới: "Mông, cháu với Lý Cận Dữ ăn cơm trước đi …"
Giống một một bong bóng màu hồng nhạt phồng phồng căng căng bị người ta đâm vỡ. Bức tranh mờ mờ đã rõ hẳn, hai người giống như hai quả cầu thủy tinh, văng ra với tốc độ ánh sáng, Diệp Mông giữ thắt lưng không lên tiếng đứng dựa bên tường, Lý Cận Dữ ngồi trên giường cúi đầu sờ mũi.
…
Bà cụ nhìn Lý Cận Dữ càng lúc càng vừa mắt, mặt tuấn tú theo tiêu chuẩn. Giống như là người đàn ông bước ra từ phim truyền hình, nhìn còn đẹp hơn cả minh tinh. Đặc biệt là đôi mắt giống một con mèo nhỏ, nhìn thấy thật khiến người ta thương yêu. Không giống Diệp Mông nhà bà, hai con mắt sáng linh hoạt giống như bàn tính, thông minh lanh lợi, nhiều ý tưởng, nhìn riết cũng phiền. Hơn nữa, Lý Cận Dữ là người có giáo dục hiếm thấy, ăn coi nồi ngồi coi hướng, có nề nếp lại càng nho nhã.
Anh trông bình tĩnh và điềm đạm, luôn chỉ lặng lẽ gắp đồ ăn trước mặt mình.
Bà cụ rất thương đứa trẻ hiểu chuyện này, vô cùng quan tâm bảo cô út chuyển vị trí đồ ăn trên bàn, lại chăm sóc chu đáo phát hiện anh không ăn cay, bảo cô hai chuyển những món cay trên bàn đi. Cả một bàn chật ních món ăn, ít nhiều gì anh cũng đều có thể gặp một chút.
Diệp Mông bỗng cảm thấy, Lý Cận Dữ rất biết giả vờ, biết hơn bất cứ ai, nhất là giả vờ ngoan ngoãn trước mặt bề trên, khiến bản thân trở nên điềm đạm đáng yêu. Còn ngồi rất có dáng, bình thường thì ngồi không ra cái dạng gì, dáng vẻ lười biếng dương dương tự đắc giống một tên lưu manh. Cô lại lần nữa cảm thấy lần này chắc chắn mình đã đem về một con yêu nghiệt.
Trên đường đi tới sân bay thành phố thì trời mưa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!