Chương 34: (Vô Đề)

Phương Nhã Ân nghe mà giật bắn, viên thịt trên tay lăn tít xuống đáy nồi, cô đứng hình với đôi đũa rỗng nhìn Diệp Mông: "Tao vừa mới vùng vẫy khỏi tòa thành hôn nhân để bò ra được, mày lại định ôm đại bác xông thẳng vào thành hả?"

Diệp Mông bị cô bạn chọc cho cười, búng tay gọi nhân viên phục vụ đến, gọi thêm một két bia, chỉ nhàn nhạt hỏi: "Không ăn nấm kim châm sao?"

"Đừng có đánh trống lảng." Phương Nhã Ân trợn mắt với cô: "Tao cảnh cáo mày, kết hôn phải suy nghĩ kỹ, tên nhóc Lý Cận Dữ này đúng là hiếm có, nhưng mày có từng tìm hiểu kỹ hoàn cảnh gia đình nó chưa? Trong nhà có vay nặng lãi bên ngoài không? Các loại họ hàng cực phẩm như thế nào? Kết hôn không phải là chuyện nhất thời nóng vội mà quyết định, tao không muốn mày giẫm chân vào bùn lầy giống như tao."

Diệp Mông ung dung dùng đũa vớt nấm kim châm nóng hổi từ nồi lẩu vào bát của mình, trả lời chả liên quan: "Tao thì không sao, không hợp thì ly hôn thôi, tại tao chiều cậu ấy quá, cưng đến mức không biết trời cao đất dày, dám đạp bàn dằn mặt tao. Bỏ đi, kết hôn xong từ từ rèn lại, sẽ nuôi dạy lại được thôi mà."

"Hai đứa mày còn chưa biết ai rèn ai đâu." Phương Nhã Ân không mấy lạc quan nhìn sang cô, lại nghiêm túc khuyên thêm:"Mày nên suy nghĩ kỹ lại đi, kết hôn không đơn giản vậy đâu, mày thật sự muốn sống với cậu ấy cả đời hả? Mày thật sự yêu cậu ta rồi hả?"

Diệp Mông hình như đang suy tư, cặp mày thanh tú hơi chau lại, sau đó lại thong dong ăn nấm kim châm trong bát của mình, hỏi ngược lại: "Mày yêu Trần Kiện không?"

Phương Nhã Ân câm nín không lên tiếng, cô và Trần Kiện đăng ký kết hôn chẳng phải quyết định tức thời sao. Đừng nói yêu, sau khi kết hôn, chút thiện cảm trước lúc kết hôn cũng đã bị bào mòn. Trong lúc cô thất thần, nhân viên phục vụ ôm một két bia leng keng đi đến.

Hai cô đã lâu không uống bia, Phương Nhã Ân là một đứa nghiện rượu, tửu lượng rất lợi hại, gần như chưa thấy cô say bao giờ. Diệp Mông thì không ổn lắm, cô và Lý Cận Dữ đều thuộc kiểu hai ly là gục, nhưng đô của Lý Cận Dữ vẫn cao hơn cô một chút, ít ra cũng uống được ly thứ năm thứ sáu. Diệp Mông còn bị di ứng với chất cồn, vừa uống một ly vào là cổ lập tức nổi mẩn đỏ.

Nhưng cách khui bia của cô rất thành thạo, dùng răng cắn mở luôn một chai, rất tự nhiên đưa đến trước mặt Phương Nhã Ân, ra dấu cụng ly.

Phương Nhã Ân bất động, Diệp Mông cụt hứng đành để chai xuống, luyên thuyên nói với cô ấy: "Đời người chẳng phải đều như vậy sao, gặp nhiều ải khó vẫn phải bước qua thôi mà. Lúc tao ở Bắc Kinh, đứng trên sân thượng, nhìn xuống đèn sáng của các hộ gia đình trong thành phố, nhưng chẳng có ngọn nào thuộc về tao, cảm giác này không thể nào hòa nhập được, rất đơn độc, có kiếm ra nhiều tiền hơn cũng không cách nào lấp đầy nỗi trống trãi trong lòng tao.

Nhưng sau khi ở bên Lý Cận Dữ, thực ra tao chưa từng giúp gì được cho cậu ấy, mà là cậu ấy đang chữa lành cho tao. Tao không nỡ mất đi sự ấm áp này. Trước nay chưa bao giờ có người đàn ông nào khiến tao động lòng như thế."

Câu trả lời khiến Phương Nhã Ân rùng mình, Diệp Mông rất hiếm khi tâm sự thật lòng thế này với cô, huống hồ gì đây là vì một người đàn ông. Đôi mắt long lanh đa tình của cô, lấp ló nét đẹp thật khiến người ta rung động, Phương Nhã Ân đã rất lâu chưa có cảm giác này. Nhìn Diệp Mông yêu đương, thật sự hoàn toàn đưa cô về lại trạng thái rung chớm nở thuở ban đầu rồi, e thẹn đỏ mặt.

"Mày và Trần Kiện không có sự kích thích, quá yên tĩnh, có lúc hôn nhân cần có sự kích thích." Diệp Mông nóng nực cởi áo khoác ngoài ra, cần cổ thanh mảnh bắt đầu ẩn hiện chấm đỏ, rượu vào là lắm lời ngay: "Nhưng nói thật, tao cũng ba mươi rồi. Mày nghĩ tao còn có thể như mấy em gái thử yêu đi yêu lại nữa không? Tao phải suy nghĩ quá nhiều về yếu tố hiện thực, ví dụ như bố tao, từ sau khi mẹ tao mất, ông luôn sống một mình, không dám đi bước nữa.

Bố cho rằng tao không biết, đừng nghĩ ông ấy nhát, vì thấy tao chưa lập gia đình, sợ tao nghĩ ông phản bội tao, sợ tao không thích ứng được, cho dù gặp phải mấy dì mấy thím ưng ý cũng không dám qua lại nhiều với người ta. Còn bà nội tao, sang năm bà chín mươi tuổi rồi, bà luôn tự trách, sinh ra ba người cô tao không biết sinh con, tao lai không chịu kết hôn, ngày ngày than trời trách đất với hàng xóm, khóc lóc ỉ ôi nói nhà họ Diệp vì bà mà tuyệt hậu, sau này xuống dưới phải thỉnh tội với tổ tiên. Tư tưởng rất phong kiến. Nhưng tao biết làm sao đây? Tao hưởng thụ hết tình yêu và sự bao dung của họ, còn có thể làm đứa bất hiếu trước mặt tổ tiên sao?"

Suy nghĩ của người già tuy phong kiến, nhung đó là ảnh hưởng từ đời trước ăn sâu vào gốc rễ, không thay đổi được, thân làm con cái, đa số đều không muốn khiến người già thất vọng.

Nói đến đây, Diệp Mông thở dài: "Tao chưa từng nói với ai tao yêu cậu ấy, cũng có thể vì tao chưa từng thật sự yêu cậu ấy. Bản thân tao cảm thấy yêu quá sâu đậm, trở thành gánh nặng cho đối phương. Mày nhắc nhở người ta mọi lúc chẳng phải chỉ để người ta nhớ đến mối tình này sao? Nói chung tốt nhất cậu ấy cũng đừng nói, nếu không tao cũng sẽ thấy nặng nề. Hơn nữa, kết hôn có lúc không phải chỉ vì nhất thời nóng vội mà quyết định.

Nếu ai nói với tao đã suy nghĩ kỹ lưỡng rồi muốn kết hôn, tao lại cảm thấy kẻ đó khờ khạo đó."

Phương Nhã Ân nghe mà câm nín, không có cách nào phản bác  đúng vậy, một người phụ nữ có điều kiện tốt như vậy, sao lại dùng hôn nhân trói buộc mình chứ.

Cuối cùng, trong nhà hàng tấp nập người qua lại này, cô cũng chịu khui chai bia, giơ trước mặt Diệp Mông: "Cạn ly cho tự do của nữ giới, cạn ly cho linh hồn nhiệt huyết độc lập của chúng ta."

Hai người nhìn nhau cười, ăn uống một lúc, khách trong nhà hàng thưa thớt dần, đèn cũng tối hơn, chỉ còn góc họ ngồi có ánh sáng mờ mờ, dưới tác dụng của rượu, Diệp Mông ngả nghiêng nằm bò trên bàn, cả người nổi mẩn đỏ, trước mắt một mớ quay cuồng, cô không nhìn rõ được mọi thứ, khó chịu vùi đầu xuống, phát ra tiếng ong ong nói với Phương Nhã Ân: "Gửi tin nhắn cho Lý Cận Dữ, bảo cậu ấy đến đón tao."

Lúc này Lý Cận Dữ đang phụ đạo cho em gái của Trình Khai Nhiên, cũng không thể nói là phụ đạo, học kỳ sau Trình Tinh Tinh muốn gia nhập câu lạc bộ trí nhớ của trường, nhờ Lý Cận Dữ giúp ôn tập cấp tốc trước. Cho dù Trình Khai Nhiên có không muốn thế nào thì cũng không cản được chuyện em gái thích. Hắn thật sự không hiểu, cung điện ký ức quái quỷ gì, đều là thủ đoạn tán gái cả thôi, dựa vào đâu mà người khác đều là học vẹt thuộc lòng, nhưng Lý Cận Dữ lại là chuyên nghiệp, còn không phải vì tên nhóc này đẹp trai sao.

"Còn một cách nữa, cung điện chữ số hàng ngàn, đối chiếu từ 0 đến 9 với thanh mẫu." Tư thế dạy học của Lý Cận Dữ tùy hứng như cũ, biếng nhác tựa vào lưng ghế, giống như đang lảm nhảm vậy, không hề có phong thái sư phạm: "Ví dụ, 0 giống như D, thanh mẫu đối chiếu với 0 là D. Chữ cái đầu phát âm của 1 là y, cho nên thanh mẫu đối chiếu với 1 là y, 2 trông giống Z, thanh mẫu đối chiếu với 2 là Z… 4 và 6 hơi đặc biệt, phải quay ngược lại, tương ứng với h và g."

Lý Cận Dữ rút ra tờ giấy, kẻ ra một bảng biểu thanh mẫu đối chiếu với các số từ 0 đến 9, "Em thuộc bảng này trước, ngoài số 1, 3, 5 dùng phát âm chữ cái đầu ra, thanh mẫu đối chiếu của những con số còn lại ứng với những chữ trong giống chúng hoặc quay ngược lại."

Trình Tinh Tinh ngơ ngác nhận lấy tờ giấy, thuộc rất nhanh: "Rồi sao nữa?"

Lý Cận Dữ kẹp cây bút giữa ngón tay xoay xoay, nhìn cô nói: "Mỗi ba chữ là một nhóm, tổ hợp thành hàng ngàn mã cung điện, có thể ghi nhớ những con số xuất hiện chớp nhoáng trong cuộc sống hằng ngày, ví dụ biển số xe, số điện thoại, hoặc cũng có thể dùng để học thuộc văn bản. Trước đây anh từng dùng nó để học thuộc "Sư thuyết" của Hàn Dũ."

Trình Tinh Tinh vô cùng hiếu kỳ: "Anh nói thêm đi, dùng nguyên lí gì?"

Lý Cận Dữ nói: "Học thuộc bài văn sợ nhất bị gián đoạn không nhớ tiếp được, nhưng bản năng của chúng ta lại có thể nhớ được trình tự các con số, mã hóa chữ số giúp chúng ta thiết lập trí nhớ, học thuộc bài không dễ bị gián đoạn. Ví dụ một bài văn, em có thể dùng toàn bộ chữ số thay thế cho các con chữ, lúc đó anh phiên dịch bài Sư thuyết, bộ mã sử dụng là 221-256, em chỉ cần căn cứ vào bộ mã này học thuộc là được."

Trình Tinh Tinh giác ngộ ra: "Chơi vậy được nữa hả?"

Lý Cận Dữ dựa vào ghế cười cười: "Cách này học cổ văn dễ nhất, trước đây thi cử chẳng phải luôn có điền thơ vào chỗ trống sao, có câu trên còn sợ không nhớ ra câu dưới?"

Trình Tinh Tinh gật đầu liên tục, dường như bị chọt đúng điểm huyệt: "Nhất là kiểu đề cho em câu dưới, dù có thế nào em cũng không nhớ ra được câu trên, nhưng câu dưới lại cực kỳ quen thuộc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!