Chương 33: (Vô Đề)

Câu Khải cảm thấy ái trấn này không tồi tàn như mình nghĩ, to hơn nắm tay tí nhưng mọi thứ lại đầy đủ, vài chiếc thuyền nhỏ cũ nát neo đậu dưới sông. Bốn bề trấn vây quanh bởi núi, lớp sương dày đặc vào buổi sáng mờ ảo tựa như tà áo trắng của tiên nữ nhẹ nhàng vây quanh ngọn núi xanh ngắt, trông như một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng. Cửa sổ của các cửa hàng dọc con phố sáng bóng, cả con đường sạch sẽ, ít xe, cây xanh xếp hàng thành chữ nhất chỉnh tề, trong hẻm vọng ra tiếng rao hàng, tiếng mua bán, giọng nói chuyện lớn tiếng, có sự náo nhiệt của Bắc Kinh xưa nhưng lại không phồn hoa như vậy.

"Nơi này đúng là thích hợp để dưỡng lão." Câu Khải nhìn Diệp Mông nói ra cảm nghĩ của mình.

Từ tháng Mười năm ngoái Diệp Mông nghỉ việc, hai người gần nửa năm không gặp, Câu Khải vẫn như vậy, vẫn dáng vẻ của một cậu ấm giàu có, cả người từ trên xuống đều là hàng hiệu mấy chục nghìn, ngồi ngay ngắn trong quán cà phê, hoàn toàn không ăn nhập gì, phủi phủi bụi bộ đồ Tây của mình, đùa cô: "Mấy tháng không gặp, nhìn cô già đi rồi."

Diệp Mông ngồi ở ghế đối diện, nhấp một ngụm tách cà phê Jamaica Blue Mountain ở trước mặt, vẫn khó uống như vậy: "Thế rồi sao? Tôi xin nghỉ làm nửa ngày chỉ để ngồi đây nghe anh ôn chuyện cũ sao?"

Câu Khải cười trừ, lấy chiếc khăn tay màu xám luôn mang bên người ra, vừa nhẹ nhàng lau lau chiếc tách trước mặt mình vừa nói: "Cái tính nóng vội của cô bao giờ mới chịu thay đổi đây."

Trên con phố trống trải có người bán bánh bao chỉ, một tệ một cái, có hơn hai mươi mấy loại, bán trên chiếc xe đẩy, đầu xe có gắn chiếc loa phát ra tiếng chào mua, Diệp Mông nhìn hắn mỉm cười, một nụ cười rất có thiện cảm: "Anh biết đó, tôi không có kiên nhẫn đâu."

Câu Khải đã quen thuộc,  nhìn thấy cô đã nôn nóng mới cởi áo vest ngoài ra, vắt ra sau ghế, ngồi ngay ngắn lại nói: "Được, tôi đến nhận sai, xin lỗi cô, theo tôi trở về được không?"

"Hết rồi hả?" Diệp Mông hỏi.

Câu Khải hừ một tiếng, nói tiếp: "Tôi đã hủy việc hợp tác với bên Giang Lộ Chi rồi, cố tình đến mời cô trở về, hài lòng chưa? Công ty không thể thiếu cô được, mấy cây sen đá cô nuôi sắp chết rồi, ông chủ chợ hoa nói cô không còn làm, không bán giá ưu đãi như trước nữa. Mấy cây sen đá lúc sau Tiểu Hà mua về đều trông như bí đỏ vậy."

Diệp Mông ngán nghe hắn nói nhảm: "Tôi không về, tôi có bạn trai rồi, chúng tôi sắp kết hôn."

"Dẫn ra tôi gặp thử." Câu Khải sắc mặt không đổi, lót khăn tay vào tách, nhấm nháp một ngụm cà phê.

"Không thích, đừng làm phiền anh ấy."

Câu Khải lại hừ một tiếng, ánh mắt đầy ý thâm sâu: "Coi bộ là một cậu em trai nhỏ hơn cô hả."

"Ừ." Diệp Mông không muốn lôi thôi với hắn, ánh mắt không trốn tránh nhìn thẳng vào hắn nói: "Câu Khải, tôi rất rõ anh đang nghĩ điều gì, lúc đầu anh để mặc bọn họ cướp đi hạng mục Tân Hà mà tôi đã theo hai năm, phổng tay trên của tôi vì nghĩ đứa sinh viên tốt nghiệp trung cấp như tôi ảo tưởng mua nhà ở Bắc Kinh chứ gì, tranh giành đề tài với mấy sinh viên cao học 985 gì đó, muốn tôi nhận ra địa vị của mình. Nếu không nhờ anh, tôi làm gì được như hôm nay?

Tôi cố gắng làm việc, anh làm tôi nhục chí, anh sợ tôi tự lực cánh sinh được. Anh muốn tôi chỉ ở bên cạnh anh chẳng làm gì cả, làm một con chó theo đuôi. Anh cảm thấy đây mới phù hợp với thân phận và công việc cho đứa trung cấp như tôi chứ gì?"

Câu Khải rất ghét người hời hợt, càng không qua lại với người có học lực kém, từ cao đẳng trở xuống, với Câu Khải mà nói, đó đều là những hạt giống không xứng đáng được nở hoa. Nhưng chỉ có Diệp Mông là một ngoại lệ.

Hắn thích nét biếng nhác của cô, trí nhớ có hơi kém, nhưng vào lúc người ta nghĩ cô sẽ xấu mặt thì lại cho người ta thấy sự phản đòn đặc sắc, khiến ai cũng bất ngờ. Hắn bị điểm linh hoạt bất ngờ này của cô thu hút, nên muốn biết trong đầu cô rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.

Sau đó chắc hắn chiều hư cô rồi, chiều đến cô tự cho rằng mình có tư cách giống những người từ nhỏ đã nỗ lực phấn đấu thi vào trường danh tiếng, không biết tự lượng sức mà mơ tưởng có thể đứng trụ ở Bắc Kinh. Điều này khiến hắn cảm thấy, Diệp Mông cũng giống bọn giàu phèn mà hắn ghét vậy. Vì đám người đó không đủ tố chất, có lúc thật sự xem số phận là thực lực của mình. Và nhiều khi những học sinh chăm chỉ cố gắng học hành lại không được xu nào.

Do đó, trong chốn danh lợi, mấy kẻ giàu phèn này rất nhiều, họ còn cho rằng mình chẳng có gì khác biệt với Câu Khải, cậu chủ nhà giàu từ nhỏ được giáo dục nghiêm khắc và rèn luyện học vấn.

Câu Khải nói: "Nhưng cô và đám sinh viên trung cấp khác biệt ở chỗ em có anh."

Diệp Mông đáp: "Tôi sẽ không về nữa. Tôi đã nói với bạn trai tôi rồi, sẽ ở lại đây với anh ấy."

"Diệp Mông, cô sẽ hối hận." Câu Khải nói.

"Không đâu."

Câu Khải cười cười, cất lại khăn tay, đột nhiên đổi chủ đề: "Nhận được máy ảnh chưa?"

Máy ảnh? Diệp Mông cũng quên mất chuyện này, nghĩ đi nghĩ lại, hình như hôm đó quên lấy lại từ chỗ Phương Nhã Ân rồi, "Ừ."

"Có phải cô chưa xem hình trong máy không?"

Có gì đáng xem chứ.

Ai ngờ, nằm trong dự đoán của Câu Khải, hắn nhìn cô, bất chợt lộ ra nụ cười đắc thắng, dịu dàng nhìn cô nói: "Năm trước, công ty có nhận hai đơn hàng, một đơn trong đó là từ nước ngoài, là một nhà sưu tầm Hoa Kiều ở Singapore, hi vọng thông qua công ty chúng ta bán được vật phẩm đó trong nước, tôi để hình trong máy ảnh, cô xem rồi có lẽ sẽ thay đổi suy nghĩ."

Câu Khải kinh doanh đồ cổ, nói cách khác là ba đời trước nhà hắn đều làm nghề này, đời trước hơn nữa, ông tổ của hắn là đội trưởng đào vàng. Chẳng qua là giờ làm ăn lên rồi, lĩnh vực gì hắn cũng muốn thử, ngoại trừ ngành điện ảnh. Hắn không thích xem phim cho lắm.

Diệp Mông nói "Anh không nói thì tôi về đập nát cái máy luôn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!