Chương 30: (Vô Đề)

Diệp Mông vừa mới lên xe, nhìn thấy Lý Cận Dữ trả lời lạnh nhạt một chữ "ừ", tâm trạng đột nhiên rất vui, giống như con cá nhỏ tranh tiên khủng hậu đang nhảy cẩn trong đáy lòng cô, vui mừng khôn siết. Ai nói tình yêu chị em không vui vẻ, trêu đùa bạn trai thật sự thú vị, coi người ta âu yếm mới không vui đó.

[Mông: Cần kịch bản không? Lúc nào tôi cũng có thể sắp xếp cho cậu.]

[LYJ: Không cần.]

[Mông: Ok, 5 phút có ngay.]

Diệp Mông ngồi trong xe nghiêm túc suy nghĩ, lát nữa ít nhiều cũng phải vùng vẫy một chút, cho dù bạn trai cô rất hấp dẫn, lúc hôn hoàn toàn không có khả năng kháng cự nhưng chí ít hôm nay, cô phải miễn cưỡng phản kháng một chút, để tăng độ kích thích có cần xem tình cảnh mà cho anh một bạt tai không?

Thôi đi, không chừng Lý Cận Dữ sẽ nghĩ cô bị điên mất, hơn nữa cô cũng không nỡ.

Vừa đúng năm phút, xe Diệp Mông dừng ở bãi đậu xe trong khu xá, còn cố ý chuyện bé xé ra to bấm nhẹ còi xe, nhắc nhở Lý Cận Dữ đang ngồi trong nhà là cô đến rồi.

Sau đó cô xuống xe, men theo mái hiên hình hoa trắng xám bước đi, thời điểm này vẫn còn khá náo nhiệt, xung quanh khu phố đầy những nhóm tụ lại, hai ba người tụm lại, cắn hạt dưa tám chuyện phiếm, chơi cờ, toàn là các ông bà cụ mạnh khỏe, không thấy có gương mặt trẻ tuổi. Chỉ duy nhất một thứ khác biệt, Diệp Mông vừa rẻ vào khúc cua, một con cá khô lao thẳng vào cô khi cô không kịp đề phòng, không thể tin được còn có người lấy cá khô chặn ngay cổng để luyện kiếm thái cực nữa.

Một ông lão trông nghiêm nghị, không mấy vui vẻ bỗng dưng xuất hiện, liếc sang cô, giơ một chân lên, ra chiêu đá quét ngang nhường đường cho cô.

Diệp Mông ngơ người tức tốc đi qua.

Cô mang tâm trạng kích động đi đến trước cửa nhà Lý Cận Dữ thì phát hiện cửa nhà anh đang mở,  có một bà cụ lưng còng đứng trước cửa nhà anh, Lý Cận Dữ mặc đồ bộ sạch sẽ, một tay đút túi quần, tay còn lại đưa một bó hành cho bà, ngẩng đầu nhìn thấy cô đứng ở cổng tòa nhà nên không khóa cửa, thẳng thửng xoay người đi vào.

Đợi bà cụ đi rồi, Diệp Mông bước vào, khóa cửa lại.

Lý Cận Dữ ngồi dang rộng chân, tựa đầu lên sofa, quấn một chiếc chăn mỏng màu xám trên đầu, bộ dạng như chưa tỉnh giấc.

Cửa đã đóng, trong nhà rất tối, rèm cửa sổ lại đóng kín mít, chỉ có ánh sáng le lói từ cửa sau vườn rọi vào, làm cho căn nhà tối tăm này được mờ mờ soi sáng. Trong nhà rất ẩm ướt, mặt tường meo mốc, nội thất hơi dậy mùi ẩm mốc. Nhưng chỉ cần Lý Cận Dữ yên tĩnh ngồi ở đó, cô lại cảm thấy dù có bẩn hơn nữa cũng như là thiên đường vậy.

Diệp Mông bước qua, chỉ vừa ngồi xuống, chiếc chăn che hết nửa người trên của anh, chỉ lộ ra nhúm tóc rối bù và một đôi chân thon dài, Diệp Mông vuốt vuốt tóc anh xót xa: "Bé yêu, còn buồn ngủ hả?"

Lý Cận Dữ dường như cuối cùng cũng có lại chút sức lực, nhỏ giọng "ừ" một tiếng, sau đó kéo chiếc chăn trên người xuống, nặng nề khom lưng, ánh mắt buồn ngủ vớ điếu thuốc trên bàn lên cho vào miệng, hít phả vài hơi, có vẻ đầu óc tỉnh táo hơn, ánh mắt cũng có hồn hơn. Anh một tay cầm điếu thuốc, tay còn lại xoay xoay bật lửa, hơi nghiêng đầu, cặp mắt nặng tình nhìn chằm chằm Diệp Mông.

Diệp Mông bị ánh mắt này nhìn đến tâm trạng bất ổn, tim đập thình thịch, quyết định giựt điếu thuốc của anh, dập tắt: "Ngủ dậy đừng hút thuốc, tôi bóc cho cậu trái quýt."

Lúc Lý Cận Dữ nửa tỉnh nửa mê rất là ngoan, lại "ừ" một tiếng, ngón tay vẫn theo thói quen xoay xoay bật lửa, yên lặng đợi cô lột quýt.

Diệp Mông nhìn bật lửa trên tay anh xoay đi xoay lại, vừa lơ là bóc vỏ quýt vừa hỏi: "Học đâu ra mấy trò làm màu này?"

"Ở Mỹ."

"Ồ, còn từng ở Mỹ sao? Xem ra gia cảnh trước đây không phải là dạng giàu bình thường."

Lý Cận Dữ miễn cưỡng nhếch mép môi cười trừ, thực ra anh đang nghĩ, nếu Diệp Mông biết cái bộ dạng mất nhân tính lúc ở Mỹ của anh, liệu còn bắt nạt anh, trêu ghẹo anh như đêm qua không?

Nhưng cọp bị đàn áp lâu ngày, cũng ngộ nhận mình là mèo.

Anh vờ làm trẻ ngoan đã rất nhiều năm, thực ra anh có hơi không phân biệt được, rốt cuộc người ở Mỹ kia là anh, hay đứa con ngoan ngoãn trong mắt Lý Lăng Bạch là anh. Có lẽ anh bẩm sinh đã tồn tại hai nhân cách khác biệt. Nếu không, tại sao Lý Lăng Bạch lại nói anh ngỗ ngược, là mầm móng tội ác chứ?

Lý Cận Dữ không trả lời, vứt bật lửa lên bàn, có chút biếng nhác kéo cô vào lòng, cúi xuống hôn cô.

Diệp Mông thấy tình cảnh này không đúng với suy nghĩ của cô, nhẹ nhàng đẩy người anh ra: "Không phải kiểu này đâu bé yêu, không dịu dàng như cậu, cậu biết cưỡng hôn không? Cái kiểu rất ác liệt, bất chấp tất cả, kiểu điên cuồng, mất nhân tính đó. Đây, để tôi làm mẫu cho cậu."

Lý Cận Dữ trưng ra dáng vẻ hòa thượng nhập, ngồi yên nhìn cô, không lên tiếng giơ tay kiểu khiêm nhường, ý bảo cô làm đi.

Diệp Mông thầm nghĩ sao lại đi quen thằng ngáo.

Diệp Mông vừa thất vọng nghĩ, lại vừa rất thô bạo đè anh trên sofa, hai tay nắm lấy cổ áo anh kéo về phía mình, hít một hơi bất chấp mọi thứ gặm môi anh, luồng hẳn lưỡi vào, ra lệnh cho anh: "Mở ra."

Lý Cận Dữ nghe lời làm theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!