Chương 3: (Vô Đề)

Edit: LuChan | Beta: Qin 

Ting. Ting.

Fang: Tao mới nhớ ra, cả con hẻm kia đã chuyển đi nơi khác, tiệm cua mày nói làm ăn không được tốt lắm nên giờ chuyển sang cho thuê một tiệm mì nhỏ, cụ thể chuyển đi đâu thì để mai tao hỏi giúp mày.

Fang: Bây giờ mày đang ở đâu đấy? Có phải đã có cuộc gặp gỡ tuyệt vời rồi không?

Cô đang ngồi trong xe Didi*, cảnh vật bên ngoài lùi dần về phía sau, đèn xe ở đối diện lướt qua tạo nên sự tương phản trong màn đêm âm u, phủ lên mặt cô một tầng sáng nhạt chớp nhoáng.

(*Didi là một dịch vụ gọi xe như Grab.)

Ninh Mông Diệp: Có vẻ mày tự tin với tụi trai trẻ trên trấn nhỉ.

Fang: Thanh niên bây giờấy à, đứa nào trông cũng đứng đắn. Bằng kinh nghiệm nuôi con nhiều năm của tao, tìm chồng phải tìm một người có mắt đẹp, nếu mắt xấu thì sẽ rất dễ ảnh hưởng đến gen đời sau. Mày nhìn Tưởng Tiểu Hồng đi, ngày nào nó cũng nhao nhao đòi cắt hai mí cho con gái.

Diệp Mông nhìn đoạn đối thoại trên, không hiểu sao lại bất chợt nghĩ đến đôi mắt của người đàn ông bên bờ hồ lúc nãy. Anh có đôi mắt phượng dài nhỏ, đuôi mắt hơi xếch, đáng nhẽ lúc im lặng sẽ có sự dịu dàng ấm áp, nhưng không ngờ lại là vẻ ngạo mạn buông tuồng mà cô ghét nhất.

Cô thích con trai ngoan.

Diệp Mông vừa bước vào cửa thì đã thấy cả nhà đang ngồi trên sô pha. Chợt cô có cảm giác như bước nhầm vào ổ chim ưng, năm sáu cặp mắt sáng quắc như ưng nhìn thẳng vào cô. Cô đã quá quen với việc này rồi, làm như không thấy gì mà đi thẳng lên lầu về phòng ngủ: "Các quý ngài quý cô vẫn còn thức đêm sao? Ngày mai mắt thâm thì đừng có mượn kem mắt của cháu nhé bà nội."

Bà cụ nhắm nghiền hai mắt, ngã huỵch xuống ghế sô pha.

"Mẹ!"

"Mẹ!"

"Mình ơi!"

Ai ai cũng hoảng hốt, người trước người sau chen nhau xông đến. Chỉ có Diệp Mông là đứng nguyên tại chỗ. Người cô cả không nhịn được mắng cô té tát: "Còn đứng ngẩn ra đó làm gì! Mau tới đây đi! Từ nhỏ bà nội là người thương cháu nhất đấy!"

Diệp Mông không biết phải làm thế nào, đành cất bước đi tới, vừa lại gần thì lập tức bị túm lấy cánh tay như dự đoán. Sức lực bà cụ quá lớn, giữ chặt cô lại: "Ngồi xuống!"

Diệp Mông đảo mắt, cô biết ngay mà, chiêu này lần nào xài cũng hiệu quả. Được lắm, tối nay không cần ngủ rồi.

Bà cụ sức cực lớn, kéo chặt tay cô không buông. Diệp Mông thở dài, một bà cụ bảy mươi tuổi một bữa ăn ba chén cơm, tìm cả nước e cũng chẳng được mấy người.

"Cháu lại nói bà nghe, rốt cuộc cháu có ý gì? Bà tìm biết bao nhiêu người cho cháu, vậy mà cháu không hài lòng một ai cả."

"Cháu đã nói với bà rồi còn gì," Diệp Mong dứt khoát thôi giãy giụa, chồm tới vớ lấy điều khiển, thờ ơ nói, "Cháu thích người nhỏ tuổi hơn mình."

"Một đứa con nít như cháu lại muốn tìm người nhỏ tuổi hơn, hai đứa tính kết hôn hay định dỡ nhà đấy hả?" Bà lão giật lấy điều khiển tắt TV.

Diệp Mông im lặng trợn mắt, liếc nhìn hai người đàn ông ngồi bên cạnh. Ông nội và bố cô im lặng không nói gì, rất tinh tế phá huy bản lĩnh giả làm bình hoa của đàn ông nhà họ Diệp.

Còn cô út thì lặng lẽ đứng sau lưng cô: "Con ủng hộ Mông Mông tìm người nhỏ tuổi hơn."

"Con im miệng cho mẹ, lúc nào con cũng bênh nó vô điều kiện," Bà cụ trách mắng, lại chuyển hướng sang cô cả, "Con nói đi."

Bà đã chỉ đích danh cô cả – người tinh anh nhất lúc này.

Trước giờ cô cả luôn bo bo giữ mình, không thích lội nước đục, thế là chỉ thuận miệng hỏi: "Vậy cháu muốn tìm người nhỏ hơn bao nhiêu tuổi?"

"Chuyện này thì cần gì có tiêu chuẩn, một hai tuổi không chê ít, bảy tám tuổi cũng không chê nhỏ," Diệp Mông híp mắt cười nói, "Cháu rất dễ nói chuyện."

Bà cụ suýt nữa đã ngất xỉu. Đang mở miệng tính mắng cô thì Diệp Mông nhận được tin nhắn Wechat, mặt biến sắc, vội đứng bật dậy: "Cháu không nói chuyện với mọi người nữa, cháu phải ra ngoài một chuyến."

Bà cụ đâu để cô rời đi dễ dàng như vậy, "Không được, hơn nửa đêm rồi còn đi đâu đấy hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!