Mưa móc sương lạnh nhuận hóa lòng người. Trong màn đêm nặng nề, đốm nhỏ giống như cây đèn thưa thớt, ánh sáng yếu ớt lóe lên, tầng tầng lớp lớp tụ lại chân trời, đêm đen lại giống như một miếng bánh Black Fores cực lớn lại mịn màng, một lớp bọc một lớp ngạc nhiên ngọt ngào.
Diệp Mông không trả lời tin của anh mà cẩn thận tỉ mỉ kiểm tra một vòng tường nhà của Lưu Nghi Nghi. Tuy hai người cô là bạn học cùng lớp cấp ba nhưng Diệp Mông không quá rõ về cô ta, bình thường tương tác với nhau cũng ít đến đáng thương. Lưu Nghi Nghi là cô gái nhà kinh doanh nhỏ, điều kiện gia đình khá tốt, bản thân lại đang làm ngân hàng, trông cũng đáng yêu. Đặt vào thị trường hẹn hò thì thật sự là rất hot.
Không giống với kiểu như Giang Lộ Chi xinh đẹp từ đầu đến chân, thành phần tri thức cao cấp lại dễ gây cảm giác áp bức, hiển nhiên Lưu Nghi Nghi càng được coi là lựa chọn tốt nhất để làm vợ.
Tường nhà của Lưu Nghi Nghi rất bình thường, thời gian một ngày khua chiêng gióng trống có thể đăng liền năm sáu tin, chó mèo, công việc, uống trà chiều với bạn thân, … lại không vay tiền mua nhà mua xe, tiền kiếm được không cần tính toán chút nào đều tiêu hết cho bản thân, cô gái vô tư không buồn không lo. Lý Cận Dữ nếu yêu đương với cô ta, chưa hẳn sẽ không hạnh phúc hơn là so với mình. Dù gì bố mẹ Lưu Nghi Nghi đều là bác sĩ, sức khỏe của bà cụ có thể coi như có chỗ trông cậy.
Diệp Mông ôm ổ chăn ở đầu giường hết sức chuyên chú lăn đi lăn lại cả buổi trời, cũng không nhìn thấy Lý Cận Dữ bình luận hay thích cái gì của cô ta, dường như anh rất ít khi lướt bảng tin, gần như không thấy bình luận hay thích cái gì. Ngay cả đối với cô cũng vậy, đừng nói là bình luận, like cũng không có. Diệp Mông lúc này rất muốn lướt điện thoại của Lý Cận Dữ, rốt cuộc có cái like hoặc bình luận nào may mắn có thể được cậu ta để ý.
Diệp Mông lướt một mạch tới tháng năm năm ngoái, cuối cùng nhìn thấy trên tường nhà của Lưu Nghi Nghi đã đăng một tin liên quan tới Lý Cận Dữ.
[Lần đầu tiên nhìn thấy trai đẹp đến như vậy ở trấn, tôi còn xin được Wechat, ha ha. ]
Bên dưới có một bạn cùng lớp trả lời: [Không chừng có cảm tình với cậu đấy. ]
Lưu Nghi Nghi trả lời một cái icon [thẹn thùng].
Xem tới đây, Diệp Mông dựa vào đầu giường gọi điện thoại. Bên kia đầu dây kêu mấy tiếng mới có người bình thản nhấc máy: "Hả?"
Diệp Mông nhấc chăn lên một cái lật mình ngã từ trên giường xuống, đi vào phòng thay đồ mở tủ quần áo, vừa đưa mắt lựa đồ từ trong từng dãy đồ ngăn nắp sắp xếp theo loại vải, màu sắc, vừa thảnh thơi nói với đầu bên kia: "Sao tôi cảm thấy cậu đang khoe khoang có người theo đuổi cậu với tôi nhỉ? Muốn thấy tôi ghen hả, Lý Cận Dữ?"
Trong nháy mắt điện thoại yên tĩnh, sau đó Diệp Mông mơ mơ hồ hồ nghe thấy bên kia có tiếng nước từ từ chậm rãi chảy. Còn tưởng bên ngoài cửa sổ lại mưa, không tự chủ ngẩng đầu hướng ra ngoài liếc mắt một cái, chỉ nghe trong loa truyền tới giọng nói thờ ơ của Lý Cận Dữ: "Vậy chị có ghen không?"
Trong lòng Diệp Mông đột nhiên nóng lên, tựa như có nước sôi, nóng tới độ cô giật mình một cái. Từ trước đến giờ cô yêu đương không thích bị con trai chiếm thế thượng phong. Vì vậy cô bình tĩnh như không chọn ra một cái váy ngắn bó sát xẻ tà phía trước phía sau màu xanh sẫm từ trong đống đồ dày đặc đủ các chủng loại, cầm lên người ướm một cái. Dưới ánh đèn sáng phòng thay đồ, cả người cô trắng mịn, xương quai xanh nhỏ gầy hõm sâu, rất thanh nhã, mặt vẫn nhàn rỗi nói: "Không".
"Ừ". Bên kia không nói gì nữa.
Sau đó cô treo lại chiếc váy, ánh mắt tiếp tục lướt đi không có mục đích, bắt đầu chọn đồ, miễn cưỡng ung dung nói: "Nhưng tôi bây giờ không dễ chịu lắm, vì vậy định tới ngủ với cậu".
Vừa dứt lời, bên kia đầu dây đột nhiên truyền tới tiếng ho mãnh liệt, Lý Cận Dữ đằng hắng, cam chiu nói: "Tôi phục rồi, Diệp Mông, không trêu chị nữa".
"Nói chị ơi em sai rồi".
"…"
"…"
Diệp Mông cởi thắt lưng đồ ngủ trên người xuống, đổi áo sơ mi cổ thấp và cái váy ngắn màu xanh sẫm xẻ tà trước sau kia, lộ ra mắt cá chân nhỏ gầy trắng nõn, thanh nhã. Dưới xương quai xanh là hình xăm tùy ý không nghiêm túc, trông như con bướm kiêu ngạo trong đêm tối không giới hạn, theo cảnh xuân mà bay lượn, có kiểu quyến rũ bị trói buộc trong sự cấm dục. Cô tiện tay nghịch tóc, đeo khuyên tai đã chuẩn bị trước gương, ngả ngớn nói: "Không nói hả?
Vậy tôi tới đây, đợt lát mở cửa cho tôi".
"Chị, em sai rồi". Giọng nói Lý Cận Dữ khàn khàn u ám trầm thấp của Lý Cận Dữ từ đầu bên kia truyền tới, giống như cổ bị mắc nghẹn, nghiến răng, nói từng từ một từ trong kẽ răng, có vẻ không cam lòng.
"Hình như nghe có vẻ không phục lắm" Diệp Mông không chịu tha, đã ngồi chồm hổm ở chỗ tủ giày, nhất quyết muốn cho anh bài học: "Tôi đang chọn giày cao gót, mũi nhọn hay hở mũi? Đôi nào dễ cởi đây?"
Lý Cận Dữ đã hoàn toàn chịu thua, cả người trần trụi đứng trong nhà tắm sương mù. Cửa phòng tắm đã đóng lại, hơi nước gợn sóng khe khẽ tràn trong không khí, một vòng tròn viền vàng giống như cánh bướm, tạo ra một chút ánh sáng không bình thường. Anh cảm thấy nếu như mình không đi ra ngoài nữa, sẽ lập tức chết ngạt.
Lý Cận Dữ một tay cầm điện thoại, tay còn lại chống lên kính thủy tinh mờ sương bất đắc dĩ cúi đầu bật cười, giọng điệu rầu rĩ nói: "Chị muốn như thế nào mới không đùa nữa?"
Nghe vẫn thật sự ấm ức. Sợ tới vậy hả? Nhạt nhẽo ghê. Diệp Mông cảm thấy bản thân giống như một nữ giám đốc bá đạo chiếm đoạt cậu em trai nhà bên, càng thiếu nghiêm chỉnh hơn: "Vậy ngày mai khi gặp nhau, cậu cưỡng hôn tôi một cái. Sau đó, phải lâu một chút, đừng có làm cho có, nhiệt tình một chút".
"…"
"…"
"…"
Lý Cận Dữ thầm chửi thề mười ngàn lần, đã quỳ rồi cũng không yên, cái yêu cầu đần độn như vậy mà cũng nói ra được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!