Chương 28: (Vô Đề)

Phương Nhã Ân về đến nhà mặt mũi hầm hầm, vứt chìa khóa xe sang một bên, không nói tiếng nào đá văng đôi giày, Nổi giận đùng đùng đá vào cửa phòng ngủ "Rầm!" một tiếng. Trần Kiện dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết là đang nổi giận vì vấn đề hắn tra hỏi Lý Cận Dữ ở nhà hàng, trong lòng cũng hậm hực, còn chưa kịp cởi áo khoác đã đi theo cô vào phòng, nào ngờ, cửa đã bị khóa trái.

Trần Kiện tức giận vặn tay cầm mấy lần, không mở được, máu dồn lên não, hét ầm vào cửa phòng: "Phương Nhã Ân, cô đừng lên mặt với tôi nữa, tôi chỉ hỏi đại thằng đó vài câu, cô có cần làm tới mức này không? Tôi cố tình làm nó bẽ mặt đấy thì sao nào? Vô văn hóa, ỷ mình có bề ngoài thì mê hoặc được đám phụ nữ các cô."

Phương Nhã Ân đang nén một bụng lửa, biết cái tên Trần Kiện này được bố mẹ nuông chiều từ nhỏ, quen thói xem mình là cái rốn vũ trụ rồi nhưng không ngờ hắn lại nhỏ nhen, thiếu phong độ như vậy, nhất thời cũng mất khống chế, những bức xúc kiềm nén ngày thường cũng dồn lại, cãi nhau ầm ĩ với hắn.

"Lý Cận Dữ là bạn trai của bạn thân tôi, trước khi đi tôi đã nói với anh rồi, nhỏ tuổi hơn anh, cũng không làm việc trong công ty, trong nhà còn có một người bà bệnh tật phải chăm sóc, cuộc sống không dễ dàng gì, anh thì hay rồi, cái nào không nên khui đều khui ra hết, người ta không ổn cái gì anh cứ nhắm vào đó mà nói, anh có nghĩ cho cảm nhận của tôi không? Diệp Mông là bạn thân nhất của tôi, nó độc thân bao nhiêu năm nay, không dễ gì mới mở lòng yêu đương một lần, anh thì ở đó làm loạn!

Nó có bạn trai anh ngứa mắt vậy hả? Trần Kiện, có phải anh thích nó không?"

Phương Nhã Ân hỏi câu này không hề có ý ghen tuông gì, với cô, cho dù Trần Kiện thật sự thích Diệp Mông, cùng lắm cô chỉ cần ly dị với Trần Kiện, nhưng không chút ảnh hưởng gì đến tình cảm giữa cô và Diệp Mông. Mặc dù Diệp Mông trông có vẻ không đáng tin, nhưng với chồng của bạn thì trước giờ luôn giữ khoảng cách.

Trần Kiện khinh bỉ, rất bất cần nói: "Tôi mà thích loại hạ đẳng như vậy hả? Ở trước mặt đông người trong nhà hàng mà vừa bắn pháo hoa vừa hôn môi, cũng chỉ có cô ta mới làm ra được chuyện mất mặt như vậy, cô còn chưa biết đám người Mã Bộ trước kia bình luận cô ta thế nào."

Mã Bộ là bạn cấp Ba của Diệp Mông và Phương Nhã Ân, mấy ngày trước vừa tham gia buổi họp lớp, với cả Lưu Nghi Nghi từng nói sẽ theo đuổi Lý Cận Dữ, cũng chung một lớp. Họ đều học lớp thường, thành tích đều không được như ý lắm. Ngoại trừ Giang Lộ Chi lớp 12 chuyển lên trường điểm ở Bắc Kinh ra, số còn lại có người thi rớt, có người thi trường công, có kẻ ăn bám bố mẹ, đa số đều ở lại thành phố này.

Trần Kiện và Mã Bộ làm chung một đơn vị, đi ra đi vào cùng đường, dần dần cũng trở thành anh em tốt, mặc dù Phương Nhã Ân khuyên ngăn tên Mã Bộ kia không phải kẻ tốt lành gì, bảo hắn tránh xa chút, Trần Kiện đáp lại "chuyện đàn ông thì em hiểu cái gì" cho qua chuyện.

Bây giờ thì Phương Nhã Ân đã hiểu, tại sao Trần Kiện và Mã Bộ có thể trở thành bạn bè nhưng lại không hợp được với Lý Cận Dữ, giữa hắn và Lý Cận Dữ, khác nhau không biết mấy chục ngàn tên Mã Bộ.

Cô mở cửa phòng, cười lạnh vào mặt hắn: "Mã Bộ thuộc loại ăn không được thì đạp đổ nhưng tôi thật sự không ngờ, lúc mình còn sống còn có thể nghe được những ngôn từ không tôn trọng nữ giới từ miệng của anh, có phải sau lưng tôi cũng nói xấu tôi với người khác không?"

Sắc mặt của Trần Kiện cứng đơ, vội vàng phủ nhận: "Em nói linh tinh gì thế! Em là vợ của anh, sao anh có thể nói em như vậy với người khác chứ."

Trên mặt Phương Nhã Ân đã không còn biểu cảm dư thừa: "Nói thật, trước đây cùng lắm tôi chỉ thấy anh ích kỷ, không chu đáo, không tận tâm thôi, nhưng ít ra cũng là người thành thật. Lần trước tôi té gãy chân, anh đi công tác một tháng chưa trở về, chạy trong chạy ngoài bệnh viện đều là Diệp Mông và Lý Cận Dữ lo liệu giúp tôi, anh có từng đến thăm không? Mẹ anh ngoài việc đến đưa con đi, có từng ngó ngàng đến tôi không? Một lần cũng chưa từng.

Nói thật, tôi và Diệp Mông là chị em quen biết từ thời trần chuồng tắm mưa, nói câu khó nghe thì anh chả là cái thá gì với tôi cả."

"Tôi thấy cô vì thấy Diệp Mông tìm được một thanh niên trai tráng, ngưỡng mộ thì có." Trần Kiện đột nhiên biến sắc, sắc mặt càng lúc càng khó coi: "Trên đời này, kẻ không ra gì nhất, không phải tôi, mà là cô, mẹ kiếp, lúc đầu nếu không phải cô lấy con ra ép tôi thì ông đây mà cưới cô hả?."

______

Bờ hồ rất tối, phản chiếu ánh trăng mờ ảo, bóng cây đứng chồng lên nhau. Dưới ánh trăng, nước hồ ánh lên màu bạc, xung quanh yên ắng, lúc này không còn người chạy bộ hay người qua đường, chỉ có hai bóng người ôm nhau đứng ở lan can kia.

Thời gian như bị người ta thắt chặt, lẳng lặng trôi qua trong đêm tối. Mặt hồ yên tĩnh gợn vài lợn sóng lăn tăn, tựa như bị hàng ngàn bạc vụn rơi xuống, sáng đến phản quang. Lúc này Diệp Mông nhìn rất rõ anh, cô nghĩ mình cần thu hồi lại câu nói anh cũng như các anh trai đẹp thông thường, người đàn ông này cho dù có đặt trong vùng trai đẹp, cũng là hạc giữa bầy gà. Khuôn mặt góc cạnh, cánh môi mỏng mảnh, đẹp đẽ.

Chỉ nhìn gương mặt sẽ cảm thấy anh chàng này có hơi ốm yếu, nhưng khi Diệp Mông ôm anh lại không phải ốm, thân người săn chắc. Mặc đồ Tây đeo thêm cặp kiếng thì rõ ràng là loại dân chơi trí thức.

Cô cuộn trong lòng của Lý Cận Dữ, Lý Cận Dữ thì thoải mái tựa vào lan can, một tay ôm lấy eo cô, một tay vịn vào lan can, cúi đầu ngắm nhìn cô.

Diệp Mông như chú gấu Koala vậy, ôm chặt eo anh, ủi xìu không nói lời nào, giống như đang xấu hổ. Lý Cận Dữ không nhịn được mỉm cười, dời tay đặt trên lan can xuống, nhấc gáy cô lên, nhìn vào mắt mình, vạch trần không nể mặt: "Giả vờ ngây thơ cái gì, mấy lời này chưa nghe được ngàn lần, chắc cũng có trăm lần rồi chứ."

Diệp Mông ngẩng đầu lên, người vẫn đang ở trong vòng tay ấm áp của anh, nghe được nhịp tim của anh, cảm thấy rất an toàn: "Cậu đâu có giống họ."

Anh cười hừ một tiếng, không ăn thính, quay đầu đi: "Thôi bớt đi."

"Cậu đẹp trai nhất."

"Ừ." Đột nhiên lạnh nhạt rồi lại quay đầu nhìn sang những ngọn đèn ở bờ hồ chớp nháy kia.

Diệp Mông ôm lấy mặt anh, dùng sức ép anh quay đầu lại: "Hai chúng ta đừng chơi trò ghen tuông vớ vẩn kiểu này nữa, tôi biết cậu yêu lần đầu, tôi thì kinh nghiệm đầy mình, nhưng tôi thề, em à, nếu để tôi biết trước trong thế giới này có sự tồn tại của cậu, tôi nhất định sẽ lập tức bay ngay đến tìm cậu."

"Thôi đủ rồi, cho tôi được yên tĩnh thêm vài năm đi." Lý Cận Dữ mặc cho cô xoa xoa mặt mình, nhếch mép cười nhạt: "Hơn nữa, tình cảm của chúng ta cũng chưa đến mức đó mà chiêu dỗ ngọt bạn trai của chị làm tôi nghi ngờ chị không chỉ có ba cuộc tình. Tôi cho chị một cơ hội nói thật, chị đừng lừa tôi."

Diệp Mông sợ anh đẩy cô ra, hai tay ôm chặt eo anh, thân người dính sát nhau, vòng ngực mềm mại áp sát anh: "Được rồi, sáu người."

Lý Cận Dữ cứng đơ, "?"

"Thôi được, thực ra là chín người."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!