Chương 25: (Vô Đề)

Giờ này có rất nhiều người Sa Huyện, đang không không lại lớn tiếng như vậy, đừng nói đám người Kiều Mạch Mạch, khách trong quán đều kinh ngạc quay lại nhìn hai người họ. Nhân viên phục vụ đứng một bên hiếu kỳ nhìn họ, bình tĩnh mang dĩa bánh chẻo hấp nóng hổi lên cho cái ngài "trai tồi".

Lý Cận Dữ ung dung ngồi tựa lên ghế, tướng tá thật sự giống kẻ phong lưu đào hoa, giàu kinh nghiệm tình trường, dang cánh tay dài sang bàn bên lấy khay nước chấm,  còn không quên hỏi cô: "Có ăn ớt không?"

Diệp Mông cảm thấy hai người thật sự không ngang sức, Lý Cận Dữ hoàn toàn dễ dàng nghiền chết cô, thôi thì dựa hết vào tâm trạng của anh vậy. Vừa nghĩ đến đây, cô càng nhập vai hơn, chỉ thiếu điều muốn cầm khăn tay lên, nước mắt đầm đìa nói:

"Anh chạm rồi, anh chạm rồi, hai người còn chụp hình chung nữa, hu hu hu, anh là đồ khốn, tôi ở nhà dốc lòng dốc sức thay anh chăm sóc bà nội và em gái, anh lại dám ra ngoài chơi gái."

Lời vừa ra khỏi miệng, Lý Cận Dữ thật sự muốn trợn trắng. Quần chúng xung quanh đều hết dám nhìn thẳng nhưng cũng có một vài kẻ hóng chuyện vẫn có vẻ hơi ngưỡng mộ.

Lý Cận Dữ nghe mà đầu nổi gân đen, có cần chân thành bôi tro trác trấu anh đến mức này không. Anh vốn đang ung dung gấp bánh chẻo cho vào miệng, nghe đến đây liền uy hiếp nửa thật nửa chơi: "Ngứa đòn đúng không?"

Diệp Mông hứng lên, kiên quyết diễn tiếp vỡ kịch này: "Tôi muốn chia tay với anh, anh trả lại tôi năm trăm nghìn mà em gái anh mượn tôi trước đi. Đúng lúc em gái anh đang ở bên kia, tôi sẽ qua nói với cô ta."

Kiều Mạch Mạch cúi đầu xuống, vờ như không nghe thấy chuyện xung quanh. Hình như cô ấy thực sự không ổn. Hai tên đàn ông kia thanh toán xong đang chuẩn bị đi, Diệp Mông giữ lại Kiều Mạch Mạch đang đi phía sau, cười nói với bọn chúng: "Hai vị đại ca, vui lòng đợi chút."

Kiều Mạch Mạch bị Diệp Mông giữ cánh tay, cuối cùng cũng phát giác, ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn cô, đáy mắt như rơi xuống biển chết, bổng dưng xoẹt qua một tia hoảng loạn kinh hải, phản ứng đầu tiên là trốn tránh.

Diệp Mông vỗ nhẹ lên cánh tay cô, ra hiệu bảoi cô đừng sợ.

Kiều Mạch Mạch cứng đơ.

Cả người cô toát mồ hôi lạnh, tựa như cái xác sống không hề có giọt máu nào, Diệp Mông làm bừa cũng hoảng, dường như đang bám lấy một cành héo không hề có chút kinh nghiệm chinh chiến nào. Diệp Mông nhìn thẳng vào cô nói: "Kiều Mạch Mạch, tôi và anh cô chia tay rồi, vậy nên phiền cô trả lại năm trăm nghìn cho tôi."

Cả buổi chiều, Kiều Mạch Mạch bị hai kẻ tự xưng là "nhiếp ảnh gia" đang tìm người mẫu khỏa thân này bắt ép chụp những tấm hình không đứng đắn, bọn chúng vuốt ve cô nói là tìm cảm hứng, đã nhận thù lao của chúng, nếu không nghe lời làm theo sẽ công bố mấy tấm ảnh gợi cảm mà cô bị ép chụp, chúng đổ sáp quét dầu lên người cô... Cô hoảng sợ, gào thét, muốn bỏ trốn, cuối cùng vẫn không thành công.

Kiều Mạch Mạch không phải là một cô gái bảo thủ, cũng từng quen rất nhiều bạn trai, về mặt này cũng xem như phóng khoáng nên lúc đầu khi bạn bè tìm cô, cô liền đồng ý ngay, người mẫu khỏa thân cũng là một công việc kiếm tiền. Nào ngờ, đụng phải hai kẻ biến thái, trong hai chiếc máy ảnh tội ác kia đều là hình của cô.

Thực ra toàn thân Kiều Mạch Mạch đều bị tê dại, nhưng cô vẫn cảm nhận được, ngón tay gõ ba nhịp của Diệp Mông.

Đây là ám hiệu giữa cô và anh trai, trước đây lúc chơi trò thoát khỏi mật thất với anh trai, là một trong số các mật mã lập ra, viết tắt là – ĐSH.

Đừng sợ hãi, có anh ở đây.

Kiều Mạch Mạch kìm chế cơ thể rung rẫy của mình, nhỏ giọng nói: "Tôi không có tiền."

Diệp Mông bình tĩnh, mỉm cười nói: "Không có tiền thì cô không được đi, tôi không muốn ở với anh cô một giây một phút nào nữa, bây giờ chúng ta bắt buộc, lập tức phải nói rõ mọi chuyện, tiền cô nợ tôi, rốt cuộc khi nào trả đây?

Kiều Mạch Mạch ngơ ngác nhìn xung quanh, không thấy Lý Cận Dữ, trong lòng có chút lo lắng, lại sợ sẽ liên lụy đến Diệp Mông nên ấp a ấp úng nói: "Tôi… Tôi chút nữa… còn có việc."

Diệp Mông đưa mắt nhìn sang hai tên đàn ông bên cạnh, cố gắng nở nụ cười vô hại nhất, nói với Kiều Mạch Mạch: "Vậy thì xin lỗi, tôi chỉ đành gọi cảnh sát thôi, tiền mà cô và anh cô nợ tôi, tôi chỉ đành nhờ cảnh sát giải quyết, đừng nói tôi không niệm tình xưa, tại anh cô đểu quá mà."

"Không cần phải báo cảnh sát" một trong hai kẻ đang vác giá đỡ máy ảnh đột nhiên lên tiếng: "Chúng tôi ra hẻm sau hút điếu thuốc, hai người mau giải quyết vụ tiền bạc."

Hai người đó nói xong thì đi ra hẻm sau, tên đàn ông lùn hơn, có tính cảnh giác rất cao, thỉnh thoảng quay đầu nghi ngờ nhìn Diệp Mông nói: "Sẽ không xảy ra chuyện chứ anh?"

Tên đàn ông vác giá máy ảnh nói: "Có chuyện mày không biết chạy hả? Chắc sẽ không sao đâu. Kiều Mạch Mạch thiếu tiền như vậy, cô ta sẽ không chủ động nói người phụ nữ kia biết chúng ta đang làm gì, tự cắt đường tiền của mình, trừ phi cô ta không còn muốn sống ở thành phố này nữa. Yên tâm đi, làm ngành này không phải liệt nữ trinh tiết gì đâu, cứ xem đã, nếu có gì bất thường, chúng ta chạy trước. Sau đó sẽ xử con đàn bà thối Kiều Mạch Mạch này sau."

Dứt lời, ánh mắt hắn hiện ra một tia độc ác.

"Đàn bà thối." Tên đàn ông lùn kia cũng mắng theo.

Hai kẻ đó đứng trong hẻm vừa mắng chửi vừa châm thuốc, khói thuốc nồng nặc xộc thẳng vào phổi, tinh thần phấn chấn, ánh mắt dần dần đê hèn, lóe ra tia sáng xanh, tựa như hai con ếch đang mang phục bắt mồi trong đêm. Tên lùn hơn gác một chân lên tường, thô lỗ thở một hơi: "He he, không biết cô gái kia có làm không, thân hình cô ta ngon hơn Kiều Mạch Mạch nhiều, ngực nở mông cong, cả đôi chân kia nữa, cô ta vừa bước vào quán em đã để ý rồi.

Hay là mai mốt  cho người đánh thuốc mê cô ta rồi mang qua bên mình."

Diệp Mông cầm máy tính lên, dáng vẻ  nghiêm túc ngồi ngay cửa tính toán với Kiều Mạch Mạch xem thử năm trăm nghìn trả góp bao lâu thì trả đủ, mỗi đợt trả bao nhiêu.

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô, trong lòng Kiều Mạch Mạch bất giác nảy sinh ảo giác, giống như mình thật sự nợ cô năm trăm nghìn vậy, cô nhìn quanh: "Anh em đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!