Vào lúc trời nên có tuyết rơi thì bên ngoài lại bắt đầu đổ trận mưa tầm tã không báo trước, cơn mưa dưới ánh đèn đường tối mờ nhiễn như sợi tơ, nhìn gợn sóng lăn tăn tạo ra bởi hạt mưa trên mặt hồ, người đi đường vội vã tản dần, tiếng cười nói càng lúc càng xa, tiếng đóng cửa các nhà các hộ vang bên ngoài tường nhà anh, xung quanh lại trở về vẻ yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng mưa rơi xuống lá cây. Diệp Mông không vui mừng như dự đoán, cô chỉ cảm thấy đau lòng khi dùng cách này để anh thỏa hiệp với cô, cô từ từ thoát khỏi vòng tay của Lý Cận Dữ, nhìn kẻ đang tựa vào hồ cá, nhỏ giọng hỏi: "Cậu thật sự muốn thử với tôi hả?"
Lý Cận Dữ dường như không nghĩ cô sẽ gỡ tay anh ra, hơi ngạc nhiên ngây người, sau đó đứng dậy rời khỏi hồ cá đi vào trong, trước cửa nhà chất vài thùng linh tinh, anh một tay lấy bốn lon bia ra, tiện tay đặt lên bàn trà, thoải mái ngồi xuống sofa.
"Cô không muốn thì thôi." Lý Cận Dữ tiện tay mở lon bia cho mình, uống một ngụm, rồi bật di động lên xem, cũng không có tâm trạng gì rồi vứt luôn lên bàn, "Xem như tôi chưa nói."
Diệp Mông ngồi xuống, khoảng cách an toàn gần hơn mọi khi một chút, cả hai người da thịt nóng hực gần như dính sát nhau, Lý Cận Dữ không ngồi dịch ra như bình thường, anh rất tự nhiên nốc từng ngụm bia.
Căn nhà trong phút chốc như bị ai đó vùi than vào, không khí gần như thiêu cháy.
Diệp Mông nhẹ nhàng lấy lon bia trong tay anh để ra phía sau mình, nhỏ giọng dỗ: "Đừng uống nữa, bé yêu."
Lý Cận Dữ không đáp lại, cố chấp với người lấy lon mới.
Diệp Mông lập tức giữ miệng lon bia lại, tiếp đó nắm lấy cánh tay thon gầy ấm móng của anh, xúc cảm rõ rệt, trái tim tựa như được ai đó tưới lên một dòng nước ấm, xối rửa những cảm xúc không rõ ràng: "Tôi chỉ muốn hỏi, cậu thích tôi hay là do bị Tiểu Cao chọc trúng thôi mà."
Anh hỏi ngược lại: "Vậy còn cô, cô thật sự thích tôi sao?"
Diệp Mông nói thẳng: "Tôi rất thích cậu, nhưng nói thật, tôi từng thích rất nhiều người, cũng từng bị tổn thương, lại đến cái tuổi này rồi, con gái vốn chín chắn sớm hơn con trai, cho nên bây giờ tôi khá lý trí về mặt tình cảm, không còn chết đi sống lại vì tình nữa."
Thực ra cũng chỉ hơn hai tuổi thôi, sao bị cô nói như nhỏ hơn hai mươi tuổi vậy.
Lý Cận Dữ tựa lưng vào sofa, dang rộng hai chân, tay cầm lon bia tự nhiên đặt giữa hai chân, bị Diệp Mông đưa tay giữ lại, anh cúi đầu, lồng ngực phập phồng, giọng nói sầu não: "Cô từng yêu đương mấy lần?"
"Ba lần."
"Đều là tình chị em?"
"Không phải."
Đồ lăng nhăng. hai tay Lý Cận Dữ bóp chặt lon bia, bia bắn lên, khó chịu hất tay cô ra khỏi miệng lon: "Có thể là tôi thích cô, hiện giờ vẫn chưa rõ lắm."
"Tôi không biết là vì cô quá tốt với tôi, tôi không muốn nhường cô cho người khác, hay là thật sự thích cô rồi." hai ngón tay anh kẹp lấy lon bia, hơi bất cần uống một ngụm, tự cười nhạo mình, nhưng cũng không che giấu, thẳng thắn lật ngửa bài, "Tôi không phân biệt được, vì tôi chưa từng thích ai, đây là lần đầu."
"Tình đầu hả? Vậy sẽ nhiệt tình hơn chút." Diệp Mông gật đầu vờ như đang ngẫm nghĩ, trêu anh: "Nhưng hai mươi bảy tuổi mới có tình đầu liệu có phải hơi muộn không? Cậu đừng có nói dối, bao nhiêu năm nay chưa từng rung động với ai sao?"
Lý Cận Dữ vừa uống bia vừa nhìn cô, đáy mắt toàn ý châm biếm, vẻ mặt kiểu như mẹ khiếp rõ biết còn cố hỏi.
Khóe mắt anh đã nổi tơ đỏ, Diệp Mông phát hiện thực ra anh không giỏi uống rượu bia lắm, mới hai lon bia mà mắt đã đỏ rồi, người say mèm dính trên sofa, nửa lười nhác nửa nghiêm túc nhìn chằm chằm cô, cả giọng cũng khàn đi: "Sau này cô không về Bắc Kinh nữa sao?"
"Cậu muốn về sao?" Diệp Mông nhẹ nhàng giựt lấy lon bia trong tay anh, đặt lại lên bàn.
Lý Cận Dữ buông bàn tay rỗng không xuống, lần này anh từ Bắc Kinh trở về hình như rất mệt mỏi, ngẩng đầu tựa vào sofa, đưa cánh tay che mắt lại, một lúc lâu mới hằng giọng nói: "Không về."
Không biết anh đã bật điều hòa lên từ bao giờ, nhiệt độ đang tăng lên, Diệp Mông không chịu được đã cởi áo khoác ra, chỉ mặc một chiếc áo len ôm người màu trắng, ôm gọn thân hình cô, rất tôn dáng, cô nhẹ nhàng gỡ các ngón tay đang nắm chặt của anh, nhỏ giọng hỏi: "Mấy chuyện trong quá khứ đó làm cậu ấm ức lắm sao?"
Trong và ngoài nhà đều yên tĩnh, chỉ còn đọng lại tiếng mưa tí tách rơi xuống mái hiên.
Một lúc sau, Lý Cận Dữ vẫn che mắt mình lại, nhỏ giọng ừ một tiếng.
Diệp Mông luôn cảm thấy anh rất giỏi nhẫn nhịn, chuyện gì cũng gánh lên người. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có thể khiến một người đàn ông không thể ngẩng đầu lên?
Diệp Mông nắm lấy tay anh, kéo cánh tay đang che trên mắt của anh xuống, dịu dàng nhỏ nhẹ: "Được, tôi ở lại đây với cậu, cho đến khi cậu thấy tốt lên mới thôi."
Tuy Lý Cận Dữ nhắm mắt, nhưng bàn tay bị cô nắm lấy đột nhiên lỏng ra, ngón tay thon dài từ từ len vào tay cô, mười ngón đan xen với nhau.
Diệp Mông nửa quỳ trên sofa, đầu đã sát lại bên tai anh, thổi hơi ra, có chút được nước lấn tới: "Em trai, chị hôn cậu được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!