Lý Cận Dữ đã về phòng bệnh, đang lướt trạng thái của cô. Hai chữ "bé yêu" đặt biệt chói mắt khiến anh không thoải mái. Dương Thiên Vỹ còn không biết điều để lại lời nhắn ở dưới: "Muốn làm bé yêu của chị".
Diệp Mông trả lời lại rất nhanh: "Xếp hàng nha".
Huyệt thái dương của anh hơi sưng lên, dây thần kinh đằng sau gáy gần như muốn nhảy ra, co rút từng cái. Tiếp đó thần kinh cột sống sau lưng cũng đau tới mức anh cứ thở dốc không ra hơi, ngay cả thở cũng không dám dùng sức. Anh chỉ có thể nhẹ nhàng cố gắng tự bình tĩnh.
Anh đã quá hiểu thứ cảm xúc này. Lý Lăng Bạch có câu nói thực sự không sai, từ nhỏ anh đã có tình chiếm hữu rất lớn đối với đồ vật của riêng mìn,. cái gì anh cũng muốn nắm trong tay, không ai được động tới. Lúc nhỏ bố hỏi anh có muốn có thêm em trai nữa không, Lý Tư Dương vui vẻ đập tay nói có còn anh làm mặt lạnh không lên tiếng. Bố hỏi anh có phải không muốn không, anh nói phải.
Lý Lăng Bạch lúc ấy tái mặt làm vỡ bát. Nhưng anh không có cách nào cứng mặt đi nói với mẹ: mẹ muốn thêm em chứ gì. Vì anh biết, có thêm một em trai thì anh sẽ hoàn toàn biến thành một người vô hình trong nhà này.
Kể từ khi đó, Lý Lăng Bạch càng ghét cay ghét đắng anh hơn.
Lý Lăng Bạch nói bà ta đã có linh tính từ lâu, bắt đầu từ lần đầu tiên anh giành đồ chơi của anh trai, anh chính là đứa trẻ khác người.
Khi đó Lý Cậu Dữ cảm thấy rất oan ức, anh trai mới là người cướp đồ chơi của anh.
Anh bẩm sinh lại thông minh hơn trẻ con bình thường, trí nhớ xuất sắc, đặc biệt nhạy cảm đối với con số, nghe qua một lần đã có thể lập tức đọc lại. Trước đây anh là danh bạ điện thoại phiên bản người trong nhà, số điện thoại chỉ cần đi qua tai là mãi mãi có thể được lưu giữ trong não anh. Hơn nữa khi nhỏ anh còn cảm thấy trong đầu anh giống như có một cái kho cất giữ thông tin ghi nhớ rất rất lớn, dù có thế nào cũng vĩnh viễn sẽ không thể không nhớ được gì đó.
Vì vậy, sự chênh lệch của anh với đứa trẻ bình thường đã xuất hiên.
Lý Lăng Bạch lại không vì vậy mà vui mừng, thậm chí cảm thấy anh chính là cái kiểu thần đồng biến thái trong phim, trong cơ thể có khi đang chất chứa một người trưởng thành đầy tội ác cùng cực. Tóm lại, bà chưa bao giờ cho rằng đây là ân huệ.
Cậu cũng từng là một thiếu niên khí thế dũng mãnh, cũng từng có giấc mơ Đồ Long. Giờ đây chỉ còn lại tường cũ ngói nát. Ở cái thế giới thê lương kia của anh, vạn vật hoang vu. Lý tưởng và nhiệt huyết của anh đang lần lượt bị người ta hủy diệt theo vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại. Không ai có thể một mình một chốn trong biển lớn.
Vì vậy, anh cũng chỉ định ôm lấy lòng sâu tội ác, không muốn thoát xác nữa, đợi đốm lửa nhỏ cuối cùng trong lòng dập tắt.
Phòng bệnh u ám, rèm cửa sổ đóng chặt, thời gian trôi rất chậm, từng giây từng phút anh đều có thể nghe thấy.
Bà cụ đã ngủ, Lý Cận Dữ canh bên mép giường, anh tựa vào tường, hai tay cầm điện thoại như chì nấu chảy, mệt mỏi gục xuống giữa hai chân. Anh nhắm mắt, cúi đầu uể oải dựa vào, lại có thể cảm nhận rõ ràng tiếng nhịp tim đập thình thịch căng phồng của bản thân.
Bởi vì mấy năm trước mất ngủ một thời gian dài, anh bị rối loạn nhịp tim, lúc nhanh lúc chậm. Người bị như vậy thường cảm xúc nóng nảy, không ổn định, giống như bây giờ, anh luôn muốn đập thứ gì đó để điều hòa lại.
Anh lăn yết hầu, từ từ kiềm nén manh nha bạo lực đang cuộn trào quấy phá trong người. Cúi đầu cầm điện thoại, xóa Wechat của Diệp Mông rồi lại quay đầu vào nơi tối tăm như cũ.
Lý Cận Dữ đứng dậy đi vệ sinh, vốc nước lên mặt, tóc rối ẩm ướt dính vào mặt, gợi cảm nhưng lại mềm ra nước, giống như một cây Bạch Dương nhỏ sạch sẽ, chưa từng bị con người nhúng chàm.
Lý Cận Dữ thật sự chính là trai đẹp tiêu chuẩn, làn da trắng bợt, gân xanh trên cổ tay hiện rõ hơn so với người bình thường rất nhiều nhưng cho dù luộm thuộm hay ăn mặc như thế nào cũng nhìn không có gì khác biệt, chỉ là một cây Bạch Dương nhỏ đúng giờ nhưng lại lười biếng hơn người khác.
Những vệt nước dọc theo yết hầu rõ nét lãnh đạm, chậm rãi chảy vào trong cổ áo, thấm ướt ngực anh. Sau cùng, Lý Cận Dữ thẳng thừng cởi hẳn áo khoác cardigan, để mình trần, tựa nửa người vào bồn rửa tay, châm cho mình điếu thuốc.
Anh hít vào rồi nhả khói, giải tỏa cảm xúc, nhưng trong lòng từ đầu đến cuối giống một quả bóng hơi phồng lên, không ngừng phình lên, khiến ngực anh như nở ra. Cảm xúc lúc nãy không dễ gì đè nén khi ở trong thang máy, giờ lại giống như dây leo rậm rạp leo đầy vào trái tim, quấn chặt, di chuyến thì đau ngay. Sau đó có người cầm lưỡi dao, hung hăng cắt những bộ phận không khỏe mạnh đó thành từng mảnh nhỏ.
Thật giống như trời sinh anh là một đứa trẻ dị dạng, đáng bị tất cả mọi người uốn nắn.
Khuôn mặt anh mang theo vẻ chế giễu nhìn mình trong gương.
Lý Cận Dữ, mày đang đấu tranh cái gì? Lòng kiêu ngạo và tự tôn của mày đều bị người ta chà đạp rồi. Mày còn lại thứ gì nữa? Một câu muốn vì mày tranh đấu giành thiên hạ của Diệp Mông mày đã coi là thật rồi đúng không?
Mày đang hy vọng cái gì?
Mày hy vọng Lý Lăng Bạch quỳ xuống cầu xin tha thứ chuyện bạo lực gia đình từng đấy năm với mày?
Hay là mày hy vọng sẽ trở lại cuộc thi WMC (Cuộc thi siêu trí nhớ thế giới)?
Bỏ đi thôi, mày đã qua cái tuổi đó lâu rồi, khả năng ghi nhớ cũng không được như trước nữa, mày không phát hiện sao? Mày đã không còn phương pháp Loci nữa, hơn nữa, não bộ nếu dùng quá sức, sẽ lão hóa nhanh. Sau này mày không thể dựa vào khuôn mặt này để kiếm ăn nữa.
Năm đó không nói tiếng nào đã từ bỏ cuộc thi, chắp tay nhường chức quán năm đó cho Hàn quốc. Mãi cho tới ba năm sau, mới được Câu Khải lấy lại lần nữa.
Cuối cùng, ơn nghĩa thầy trò của anh đã cạn, đồng đội thì phỉ nhổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!