Sau một hồi lao đao nói tới nói lui, chủ tiệm cuối cùng cũng phải chưng ra bộ mặt thoả hiệp: "Tiệm tôi sắp không mở cửa nổi rồi". Phương Nhã Ân hài lòng lấy di động ra thanh toán bằng Alipay. Quay đầu thấy Diệp Mông trở lại sau khi đã hút xong điếu thuốc, cười híp mắt nói: "Tao mua mấy cân cá khô nhỏ, mày mang về cho bà cụ, sẵn tiện cho Lý——"
Nói còn chưa dứt lời, Phương Nhã Ân đã thấy Giang Lộ Chi và Lý Cận Dữ cùng theo vào phía sau. Cô đột nhiên hiểu rõ vì sao Diệp Mông đi hút điếu thuốc lại hút thành một vẻ mặt chanh chua. Tầm mắt của cô chỉ thoáng dừng lại vài giây, nuốt nửa câu sau vào trong bụng trong nháy mắt, sau đó lại hắng giọng thêm mắm dặm muối: "Chừa cho anh bạn trai nhỏ của mày một tí".
Diệp Mông không nói gì mà véo cánh tay cô một cái, nhắc nhở đừng có gây chuyện. Đâu ngờ Phương Nhã Ân nhân lúc không ai phòng bị lại bồi thêm vào: "Thật đấy, anh y tá kìa được đấy, mặt mũi cũng đẹp trai, lại vừa mới tốt nghiệp, còn hiểu chuyện nghe lời, càng không có bạn gái cũ lung tung gì đó".
Một khoảng thời gian trước, bà cụ thật sự đã giới thiệu cho Diệp Mông một cậu em y tá, nhỏ hơn cô bốn tuổi, trông cũng khá là non. Lúc đó Lý Cận Dữ triệt để từ chối cô, cô bèn thử ăn với người ta bữa cơm mới lòi ra là khá nhạt nhẽo, thế là không liên lạc nữa.
Diệp Mông biết Phương Nhã Ân đang thay cô kích động Lý Cận Dữ, cô cũng cứ coi như đang xem kịch, làm ra vẻ mình không dính dáng gì cười nhìn cô ấy, nhỏ giọng nói: "Mày con nít quá vậy?"
Thế nhưng hai người ở cửa cùng không tỏ thái độ gì với cái trò xỏ xiên của Phương Nhã Ân. Giang Lộ Chi bảo Lý Cận Dữ ở cửa đợi cô ta, Lý Cận Dữ cũng khá nghe lời, bóng lưng cao lớn thon dài, ngoan ngoãn cúi đầu đứng ngẩn ở cửa, thật sự nghe lời không bước vào.
Phương Nhã Ân đã từng lưu ban, năm xưa lại là chị đại trên trấn. Loại nhân tài hòa đồng nổi tiếng ở nơi khác như Giang Lộ Chi gặp mặt cũng vẫn sẽ thành thật chào hỏi gọi "Chị Nhã Ân".
Thật ra Giang Lộ Chi đối xử với mọi người rất lịch sự ân cần nhưng Phương Nhã Ân vẫn không thích cô ta mấy, cảm thấy cô ta quá thực dụng, lòng dạ thâm sâu, lúc ở trong lớp không để ý cô ta mấy, tốt nghiệp rồi cũng chẳng mấy thích tiếp xúc với cô ta, chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng rồi kéo Diệp Mông định đi thẳng.
"Diệp Mông, đợi chút đã", Giang Lộ Chi đột nhiên lên tiếng gọi hai người lại: "Câu Khải bảo tôi đưa cho cô một món đồ từ Bắc Kinh, suýt nữa tôi quên mất. Ở ngay trên xe tôi, hay là giờ chúng ta cùng qua đó lấy đi?"
Diệp Mông cảm thấy Câu Khải chả cho cô thứ gì quan trọng, Giang Lộ Chi chắc là muốn đưa cô với Phương Nhã Ân đến gần chiêm ngưỡng chiếc xe Porsche mùi khai tận trời kia của cô ta.
"Đồ gì? Không phải thứ quan trọng gì thì vứt đi". Diệp Mông nói.
Giang Lộ Chi cũng rất bất lực, buông tay nói: "Tôi chỉ có trách nhiệm đưa đồ tới, tôi biết cô không muốn nhìn thấy tôi nhưng cô cũng hiểu Câu Khải rồi đấy. Hôm nay cô không lấy, hôm nào đó tôi vẫn phải đi một chuyến tới nhà đưa cho cô. Hay là tôi đưa chìa khoá cho anh đẹp trai ngay cửa rồi hai người đi chung đi?"
Cô ta nói xong liền rút chìa khóa từ trong túi ra, không nói không rằng ném cho Lý Cận Dữ ở cửa: "Cậu em, cậu đi với cô ấy lấy đồ trong xe tôi đi, ở ngay ghế sau có cái hộp màu trắng ấy".
Lý Cận Dữ hôm nay thoạt nhìn có vẻ tươi tắn hơn bình thường. Lúc trước tóc mai của cậu ta khá dài, lúc để mái che hết cả mắt, lúc im lặng không nói chuyện trông u ám hết cả người. Hôm nay hai bên tóc mai đã cắt ngắn, lộ ra cái trán đầy đặn sạch sẽ, đường nét gò má càng rõ nét hơn, mặt rất gầy. Ánh mắt sâu thẳm, giống như viên pha lê màu đen ngâm trong nước. Sạch sẽ, trẻ tuổi không gì sánh được. Hai đầu lông mày còn thêm khí thế của thiếu niên, giống như một chàng trai nhiệt huyết.
Ngay cả đối với phụ nữ đã kết hôn miễn nhiễm với người đẹp như Phương Nhã Ân cũng nhỏ giọng nói bên tai cô: "Thằng nhóc này soạn sửa gọn gàng lại chắc thiên hạ đổ gục".
Diệp Mông lại cảm thấy đẹp thì có đẹp đó nhưng cũng chẳng khác biệt gì mấy so với mấy anh đẹp trai bình thường khác trên phố, cái kiểu lúc trước vẫn làm người ta thấy tội nghiệp hơn.
Phương Nhã Ân đậu xe ở sau hẻm, phải đi hướng ngược lại để lấy xe. Diệp Mông thì theo Lý Cận Dữ chen chúc trong đám người đông như nước thủy triều đang đặt mua hàng Tết, mũi đã không ngửi được mùi hải sản nồng đậm từ lâu, nhưng lại có thể ngửi được mùi nước hoa nam rất dịu nhẹ trên người Lý Cận Dữ.
"Cậu xịt nước hoa hả?" Diệp Mông bật hỏi.
Chợ buôn bán rất ồn ào, tiếng gào to, tiếng rao hàng, tiếng cãi nhau… không dứt bên tai. Lý Cận Dữ không nghe rõ, theo bản năng xoay người ghé lại gần chút: "Hả?"
Mùi hương dịu nhẹ phả lên mặt Diệp Mông, cô lạnh mặt nói lại lần nữa.
Lần này Lý Cận Dữ đã nghe rõ, cúi đầu nhìn cô, lắc đầu cường điệu nói: "Không hề".
Diệp Mông theo Câu Khải đã nhiều năm như vậy, cực kỳ rành nướ hoa. Ngửi một hơi là đoán được phần lớn giọng nền, giọng chính——đi gặp bạn gái cũ mà chi nhiều vậy, còn ngụy biện, không đáng yêu một chút nào. Cô cười lạnh "ồ" một tiếng, lười chẳng thèm tiếp lời.
"Cô không tin hả?" Lý Cận Dữ coi bộ cũng không phải trai ngơ, cũng có thể nhận ra được giọng điệu châm biếm của Diệp Mông mà giải thích: "Bà nội tôi xịt đấy, lâu quá bà không tắm rồi, hồi sáng tôi mới xịt ít nước hoa cho bà, trong nhà chỉ có một chai nước hoa nam, còn là của Dương Thiên Vĩ". Anh đưa một tay kéo phần áo chỗ ngực cúi đầu ngửi đại một hơi, cũng tự ngửi thấy: "Có thể đã bị dính vào".
"Ồ", Diệp Mông nghiêm túc hỏi: "Sức khỏe bà nội thế nào rồi?"
"Vẫn đang hồi phục". Anh không nói gì nhiều.
Diệp Mông cũng không hỏi gì thêm, lại "Ồ" một tiếng.
Lý Cận Dữ đáp: "Ừ".
Diệp Mông: "Ồ".
Lý Cận Dữ vẫn là: "Ừ".
Hai người cứ ồ ừ cả đoạn đường cho đến khi ra tới xe, Lý Cận Dữ thành thạo mở khóa, Diệp Mông lại thầm cười lạnh. Cô khom lưng không nói một lời lấy chiếc hộp màu trắng từ ghế sau ra, sau đó cũng không cho anh nói thêm câu nào: "Đi thôi".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!