Phục vụ Đầu Trọc không dễ gì mới rảnh rỗi ngồi hút được hai điếu thuốc ở phòng vệ sinh nam, vừa quay đầu lại thấy Lý Cận Dữ bước vào liền cười hề hề đưa một điếu sang.
Mới đầu anh từ chối không hút.
Lý Cận Dữ mặc đồng phục nhân viên của họ đứng ở trước cửa, cảm giác tự ti của Đầu Trọc tự dưng trổi dậy, đột nhiên cảm thấy câu người đẹp vì lụa, ngựa tốt nhờ yên chắc chắn dùng để lừa ngựa thôi.
Nghĩ đến đây, Đầu Trọc thấy thẹn, móc điếu thuốc lên vành tai rồi nói: "Anh đẹp trai, anh là cảnh sát hả?"
Đây có thể nói là câu hình dung buồn cười nhất mà Lý Cận Dữ từng nghe, chưa bao giờ có người nói anh giống cảnh sát, đừng nói bây giờ sống như tên lưu manh, dù là trước kia làm đứa con ngoan, cũng chưa từng có ai nói anh có khi chất giống cảnh sát.
Nói nhiều nhất là câu anh giống thằng khờ, trước kia anh đúng là khá ngốc, cũng rất ngoan. Nhìn thấy các cô gái xinh đẹp, thỉnh thoảng cũng gọi "chị" chọc họ vui.
Lý Cận Dữ lắc đầu, rồi lại lấy điếu thuốc trên vành tai Đầu Trọc xuống: "Người anh em, cho ké chút lửa."
Đầu Trọc cười ha ha châm lửa cho anh.
Lý Cận Dự ngậm điếu thuốc, cúi đầu chầm chậm châm lửa, ngọn lửa vừa bắt, hơi híp mắt lại.
Anh từ từ hít khói thuốc vào miệng, hàng ngàn con kiến cư trú trong phổi dường như dần dần bị đánh thức, di chuyển trong máu của anh, cảm giác này quá kích thích, anh có chút không chịu nổi, ho mạnh một tiếng.
"Chưa hút bao giờ hả?" Đầu Trọc lên tiếng hỏi, tự liếc qua ngón tay thói quen kẹp điếu thuốc của mình, màu khác hẳn với các ngón khác, rõ ràng là một tên nghiện thuốc.
Lý Cận Dữ lơ là búng tàn thuốc, nhàn nhạt nói: "Phổi không tốt, cai rồi, hiếm khi hút."
Đầu Trọc ậm ừ, nghe nói người cai thuốc mà hút lại sẽ càng hút máu hơn, hắn ngầm tính toán, vừa rồi lấy của anh một trăm tệ, một điếu thuốc này hết hai tệ… Đầu Trọc đột nhiên ngộ ra, cảm thấy mối làm ăn này bị thiệt. Lo sợ Lý Cận Dữ lại muốn thêm điếu nữa, lập tức nắm chặt túi rồi âm thầm tìm lý do bỏ đi.
Thực ra Lý Cận Dữ đã cai thuốc cùng với bà nội, anh thì cai thành công rồi, bà nội lại cai không nổi nhưng bà vốn cũng chẳng định cai, chẳng qua chỉ muốn dỗ ngọt anh thôi.
Lý Cận Dữ hút thuốc từ rất lâu rồi, lại hút rất nhiều, thực ra lúc học cấp Hai ở Mỹ đã bắt đầu hút, từ lúc đó anh đã biết, bản thân cũng chẳng phải đứa ngoan ngoãn gì, để làm Lý Lăng Bạch vui, để bà biết mình sẽ không tranh giành gì với anh trai mà làm bộ làm tịch dịu dàng với mọi người, lương thiện như một thiên sứ. Nhưng kỳ thực, mấy năm sống bên Mỹ, mấy chuyện như đánh nhau, hút thuốc, uống rượu, hộp đêm, vũ trường… anh đã qua không sót việc nào. Anh bất cần đến mức nào, chỉ có mình anh biết.
Hình như bà nội cũng biết.
Bà già thô lỗ lớn tiếng kia, thực ra là người hiểu anh nhất.
Sức khỏe của bà hồi phục không được tốt lắm, xương hông ba tháng rồi vẫn chưa liền lại, chắc là lại lén anh hút nhiều thuốc rồi, Dương Thiên Vỹ không trông chừng được, nhờ trông hộ càng không xong, anh không có mặt thì chẳng ai quản được bà. Mỗi ngày anh đều bận như con lạc đà, đi khắp nơi chạy tiền viện phí cho bà, bà cụ thì không cảm thương cho anh một chút nào.
Hôm nay tâm trạng anh không tốt lắm, vừa rồi còn cãi nhau một trận với bà nội.
Hai người hễ gặp là cãi nhau, thực ra cũng thành thói quen rồi. Nhưng lần này bà nội rất kiên quyết, không chịu nằm viện, nói rằng nằm viện cũng vô ích, xương cũng không liền lại được, một mực đòi về nhà, nhưng về nhà anh càng không có thời gian chăm sóc bà.
Sau đó, bác sĩ đến tìm anh.
Anh mới biết được tại sao bà nội nôn nóng đòi về nhà.
Gần đây bà nội có ho ra máu, mấy ngày trước lúc tái khám phần xương hông, bác sĩ có chụp CT phần phổi của bà, kết quả cho ra không được tốt lắm, nên lập tức làm kiểm tra chuyên sâu. Vốn định báo ngay cho anh biết, nhưng bà nội nhất định không cho liên lạc, nói anh bận, vừa đưa Diệp Mông về xong bệnh viện mới thông báo kết quả cho anh. Cơ bản xác định là ung thư phổi, nhưng may là giai đoạn đầu.
Thực ra trong lòng anh sớm đã chuẩn bị kết cục này. Bà nội khó khống chế nhất là bệnh nghiện thuốc, hơn nữa tuổi đã cao, rõ ràng thuộc nhóm người nguy cơ cao. Anh cũng biết, bà nội sớm muộn cũng sẽ rời đi, chỉ là muốn dốc hết sức để bà sống thêm vài năm nữa.
Bác sĩ kiến nghị anh một phương án rất phổ biến, hóa trị, tốn một mớ tiền và thời gian, bệnh nhân còn phải chịu nỗi đau nhất định, nhưng kết quả nhất định sẽ tốt hơn bây giờ. Bởi vì bà ở giai đoạn đầu, nếu hồi phục tốt, sống thêm 10 năm cũng không thành vấn đề.
Từ bỏ trị liệu, có thể tiết kiệm, người già không cần chịu đau khổ, nhưng nhiều nhất chỉ sống được thêm 2 năm. Thông thường bác sĩ sẽ không đưa ra con số tuyệt đối này cho bệnh nhân, nhưng vì là Lý Cận Dữ, ông dựa vào kinh nghiệm của mình, đưa ra một thời gian cho anh tự quyết định.
Anh biết chắc chắn bà nội lo chuyện tiền bạc, những họ hàng có điều kiện tốt một chút thì từ khi bố anh đi ở rể cũng đã cắt đứt quan hệ. Những người có mặt mũi trong khu này đều xem thường đàn ông ở rể.
Con số trong thẻ anh còn chưa đến hàng ngàn, còn chả đủ chi phí cho một lần hóa trị.
Lý Cận Dữ ngậm điếu thuốc, rất lâu không hút vào, thuốc tàn hơn một nửa, đang định gãy tàn thuốc xuống, người tựa vào bồn rửa tay, di động đánh vòng giữa hai ngón tay của anh, cũng chưa nghĩ ra phải gọi cho ai.
Lướt danh bạ từ đầu đến cuối, cũng không có một người để gọi mượn tiền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!