Edit: LuChan
Trăng sáng sao thưa, đèn đường trong trấn nhỏ đã sáng, chiếu rọi một quãng đường dài lạnh lẽo. Đêm đã khuya, gió thổi cành lá kêu xào xạc, thấp thoáng xen lẫn tiếng nói cười của những người trẻ tuổi – có lẽ bọn họ vừa đi chơi về muộn – đi ngang qua khu nhà này.
Diệp Mông tựa vào đầu giường, chỉnh là độ sáng của ngọn đèn, ánh sáng vàng nhạt ấm áp nay chuyển sang màu trắng lạnh. Thân hình mờ ảo của người đàn ông kia dần trở nên rõ ràng sắc nét. Cô buồn chán nghiêng đầu, lần đầu tiên nghiêm túc quan sát kỹ người đàn ông trước mặt.
Lý Cận Dữ có gương mặt nhỏ và nước da trắng bóc, cả cánh môi lẫn mí mắt đều rất mỏng, đường nét rõ ràng, yết hầu gồ lên thấy rõ, nếu đeo theo cặp kính thì trông anh rất giống thành phần "lưu manh có văn hóa". Nếu nhìn thoáng qua thì sẽ thấy anh có vẻ buông tuồng, chính là kiểu chỉ đi trên đường cũng được cánh chuyên gia săn minh tinh đưa danh thiếp. Vầng trán sáng bóng, không có sự vô buồn vô lo của thuở thiếu thời, thay vào đó lại có vẻ giống những người trẻ tuổi đi ngang bên dưới.
Diệp Mông cảm thấy, nếu là một anh chàng điển trai bình thường nào đó thì chưa chắc cô đã để ý như vậy, nhưng cảm giác cấm kỵ bí ẩn kia lại rất hợp với gương mặt tuấn tú của anh, như thể có sợi chỉ vô hình đang quấn chặt lấy cô.
Muốn biết quá khứ của anh.
Muốn biết về chuyện tình cảm của anh.
Muốn biết rốt cuộc anh đã lớn lên trong gia đình như thế nào.
Lý Cận Dữ cúi đầu lướt Wechat, tay gác lên chân, thẳng thừng nói với cô: "Diệp Mông, nếu như tôi nghiêm túc thích một người thì nhất định sẽ không thay đổi. Tôi sẽ mãi mãi thích cô ấy, hơn nữa trong mắt cô ấy cũng chỉ có thể có một mình tôi."
Anh ngẩng đầu nhìn cô rồi nói tiếp, "Nhưng đương nhiên, cô không phải là người đó, nên tốt nhất đừng có giỡn với tôi."
"Sao cậu biết tôi không phải người đó?" Diệp Mông bật cười hỏi ngược lại anh, ánh đèn hắt lên khiến cô sáng như tuyết.
Lúc này Lý Cận Dữ mới chú ý thấy dòng chữ xăm bên dưới xương quai xanh của cô, hình như là tên một người.
Anh cười lạnh cầm lấy điện thoại, bình thản mở cuộc trò chuyện Wechat ra, đoạn đối thoại quen thuộc chậm rãi vang lên ——
"Mày lật mặt nhanh thật, mới hôm qua còn nói sẽ không bao giờ quen bạn trai cũ của Giang Lộ Chi kia mà."
"Đúng là có nói như vậy, nhưng trước khác sau khác, con người luôn dễ thay đổi mà. Trước đó tao chưa nghiêm túc đánh giá cậu ta, hôm qua ở quán bar nhìn kỹ mới để ý, bộ dạng rất hợp gu tao, tao chưa thấy ai phù hợp với tiêu chuẩn của tao như vậy, lại còn ngoan nữa chứ. Hàng cực phẩm vậy mà bỏ qua thì tao còn là gái nữa không? Hơn nữa suy nghĩ theo hướng khác, Tiểu Giang chèn ép tao nhiều năm như vậy, tao quen bạn trai cũ của cô ta, không phải gỡ gạc lại sao?
Dù sao tao cũng thật sự thích mặt của cậu ta mà… Giang Lộ Chi cũng sướng thật đấy…"
Diệp Mông nghe xong, vẫn thờ ơ nhìn cậu, "Ngày ấy cậu cũng có mặt à?"
Lý Cận Dữ khóa màn hình lại, lạnh lùng nói: "Không, có điều y tá trực phòng ghi âm rồi gửi tôi, sợ tôi bị lừa."
Diệp Mông cười phì, "Cô y tá đó thích cậu hả? Đúng là lắm chuyện."
"Người ta đã có con rồi," Lý Cận Dữ duỗi thẳng đôi chân dài, có lẽ vì mệt nên trông anh càng thả lỏng hơn trước, nhạo báng nói, "Cô thích mặt mũi tôi như thế thì được thôi, tôi cho cô thuê, hai mươi ngàn một tháng, ngày nào cô cũng nhìn đã, được không?"
Thấy cô không nói gì, anh lại cười giễu, "Tôi không quan tâm cô muốn giúp tôi thật hay là muốn so bì với Giang Lộ Chi, tóm lại đừng có tìm bác sĩ tâm lý cho tôi nữa, nếu không thì chắc chắn lần sau tôi sẽ trói cô lại, ném ra sau núi cho lũ chó hoang."
Diệp Mông hất cằm chỉ vào túi ghi
-ta căng phồng ở góc tường, nói: "Vậy sao hôm nay không trói luôn đi?"
Lý Cận Dữ cười nhạt, khóe môi nhếch lên, "Cô nhạy bén nhỉ, chắc từ nhỏ đến giờ chưa thiệt thòi lần nào đúng không?"
Bầu không khí dịu đi phần nào, tuy hai người có suy nghĩ khác nhau, nhưng hiếm thấy là lần này lại không đối đầu nhau.
"Cậu nói hai mươi ngàn một tháng đúng không, vậy có bao gồm hôn không?" Diệp Mông bắt đầu khiêu khích cậu trai trẻ.
"Không." Lý Cận Dữ suy nghĩ, "Năm mươi ngàn thì cho ôm lẫn hôn."
Cô làm vẻ kinh ngạc: "Quá đắt."
Anh cười khẩy, không nói gì nữa.
Ánh sáng trong phòng mông lung, một lúc lâu sau Diệp Mông mới cất tiếng hỏi: "Không tính nói chuyện với chị thật à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!