Estes vẫn nghĩ sinh hài tử là một việc vô cùng thống khổ và đáng sợ
-mọi người đều nói nó rất đau nhưng khi đến lượt cậu sinh, cậu lại đột nhiên có cảm giác mình bị lừa.
Bốn mùa ở Vương Quốc Đồng Thoại biến hóa cũng không lớn, sau khi vào mùa hè rồi thời tiết cũng không quá mức nóng bức. Những tinh linh yêu thich cái nóng của mùa hè cũng sẽ chỉ ở trong rừng chế tạo nóng bức để phục vụ cho những loài động thực vật có chung sở thích chứ không có ý định đi thăm những vị bằng hữu khác.
Ở trong chỗ ở của Tinh Linh Nữ Vương, Estes mặc chiếc áo choàng rộng thùng thình được chuẩn bị đặc biệt cho cậu, ngồi ở trong vườn hoa được chăm sóc vô cùng tốt, hưởng thụ ánh nắng ấm áp của mùa hè. Một tay cầm thìa một tay cầm dưa hấu, từng miếng từng miếng ăn vô cùng ngon miệng.
Carlos chiếu cố cây cối trong vườn, một bên rèn luyện ma pháp cho càng thêm thuần thục một bên thường thường ngẩng đầu lên chú ý tình huống của bạn lữ.
Tuy rằng dưa hấu ăn nhiều quá cũng không tốt nhưng các tiểu tinh linh ở đây lấy thực vật làm món chính cho nên bộ vị của bọn họ có biện pháp đối phó với thực vậy vì vậy cũng không cần quá lo lắng về vấn đều này. Carlos cũng không ngăn cản Estes càng ngày sức ăn càng tăng, bất quá để phòng ngừa thai nhi phát dục quá tốt tản bộ buổi sáng sớm và chạng vạng tối càng thêm trọng yếu.
Estes ăn xong nửa quả dưa hấu mới thỏa mãn ợ một cái. Ngay sau đó bụng của cậu bắt đầu có điểm lạnh nhưng cũng không để ý lắm vì vốn dư hấu ăn xong đều là như vậy.
Cậu rởi đi bóng râm, đỡ bụng gian nan đi qua đi lại trong vườn hoa, việc này gọi là tiêu thực.
Chỉ trong chốc lát, dương quang ấm áp đã xua tan đi cảm giác mát lạnh trong bụng cậu. Estes thoải mái nheo lại ánh mắt nhưng ngay sau đó, bụng cậu tê rần.
Estes cảm giác được thai nhi đang chuyển động, đầu tiên cậu nhíu hạ mi sau đó cười tủm tỉm sờ sờ bụng của mìn. Dạo gần đây hài tử đã có ý thức riêng của chính mình, tuy rằng vẫn chưa thể trao đổi được nhưng ngẫu nhiên chuyển động vẫn có thể truyền đạt được cảm xúc của thai nhi cho bọn họ.
Vui sướng, vui thích, không muốn xa rời… Các loại tình cảm tốt đẹp dao động làm cho những vị phụ huynh trẻ tuổi vô cùng cảm động.
"Làm sao vậy ?" luôn luôn chú ý Estes, Carlos đã buông xẻng trong tay ra đi tới cạnh cậu.
"Bảo bảo cử động " Estes mi phi sắc vũ (mặt mày hớn hở) nhìn Carlos cười nói, sau đó lại a một tiếng "Nó lại động, gần đây nó thực hoạt bát a"
Carlos nghe xong mặt mày lại là một mảnh lo lắng "Hoạt bát chú mới tốt, không có làm đau em chứ ?" hắn đặt tay lên bụng Estes, cảm thụ hài tử cử động nhưng rất nhanh, hắn nhíu lại mày.
Tần suất này, có phải quá nhanh rồi hay không ?
Estes nhíu lại mi gật gật đầu "Có điểm đau, hôm nay nó quá hoạt bát"
"Trên người còn có cảm giác gì nữa không ?" Carlos hỏi.
"Ân ?" Estes nghĩ nghĩ rồi nói "Trên đùi có chút ẩm ướt"
Trên đùi ướt ? Carlos xốc lên áo choàng của cậu xem xét.
Bởi vì bụng quá lớn, mặc quần áo rất không thuận tiện cho nên dạo gần đây Estes đều chỉ mặc mỗi trường bào rộng thùng thình loại dành cho dựng phu mặc. Hơn nữa thời tiết độ ấm cũng không thấp cho nên dưới trường bào cũng chỉ có một cái tiểu tiểu khố (quần lót) nhưng đây cũng là nhờ Carlos giúp cậu mặc.
Nhìn thoáng qua một cái Carlos liền biến chuyện gì đang xảy ra. Hắn thật cẩn thận ôm lấy Estes, bay đi tìm An Khải Lệ Mễ.
"Làm sao vậy ?" Estes vẻ mặt ngây ngốc, mà sau khi nhận ra phướng hướng bọn họ đang bay đến liền hỏi "Vì sao lại đột nhiên đến chỗ An Khải Lệ Mễ trưởng lão ? Hôm qua không phải đã kiểm tra xong rồi sao ?"
Carlos cúi đầu nhìn cậu, khuôn mặt nguyên bản lo lắng lại thêm vài phần bất đắc dĩ "Nước ối của em vỡ rồi"
Nước ối vỡ ? Hơn nửa ngày sau Estes mới nhớ tới nước ối là cái gì, sau đó bừng tỉnh đại ngộ "Nguyên lai là bảo bảo muốn sinh a, vậy mà em còn tưởng là vừa rồi ăn không cẩn thận làm nước dưa hấu dây ra nữa chứ " [ngươi ăn như thế nào mà áo choàng không ướt bên trong lại ướt được chứ hả trời?]
Carlos cúi đầu đầy hắc tuyến "Ngày hôm qua không phải An Khải Lệ Mễ trưởng lão đã nói cho em biết những tình huống sẽ phát sinh trước khi sinh sao ?"
Estes không biết xấu hổ ngây ngô cười "Em không cẩn thận ngủ gật thôi mà"
Nhìn cậu như vậy chỉ biết không thể trông cậy cậu nhớ kĩ, cũng may còn có Carlos cẩn thận lắng nghe.
Rất nhanh, Carlos đã đi đến đích, còn chưa vào cửa đã hô to tên của An Khải Lệ Mễ.
"Làm sao vậy ? Sao lại kích động như vậy ?" An Khải Lệ Mễ rất nhanh liền xuất hiện ở trước mặt bọn họ "Là Estes không thoải mái ở chỗ nào sao ?"
Carlos hắc nghiêm mặt (vừa đen, vừa nghiêm túc =))) ) "Nước ối của em ấy vỡ rồi, ta nghĩ là em ấy sắp sinh"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!