Estes ngủ mơ mơ màng màng, chính xác mà nói gần đây cậu gần như không có lúc nào thanh tỉnh.
Cả ngày đều bị người lật đi lật lại :"> mặc cho ai có tinh thần tốt đến đâu cũng không bảo trì nổi thanh tỉnh. Chính bản thân cậu cũng không biết đã trải qua bao lâu rồi, chỉ biết là cứ mỗi lần tỉnh lại sẽ lại bị Carlos làm cho không lâu sau lại lăn ra ngủ.
Trong mơ hồ cảm giác được bàn tay luôn tác yêu tác quái lại đang sờ soạng trên người, Estes nhíu nhíu mày hất bàn tay kia ra "Không cần náo loạn, em mệt mỏi lắm rồi….."
Carlos đau lòng nhìn Estes vẻ mặt buồn ngủ (cũng không biết là do ai làm hại ?) quả thật hắn có chút không thể tự kiềm chế "Nhóc con, em dậy ăn chút gì rồi ngủ tiếp được không?"
"Không ăn !" Estes xoay người, tiếp tục ngủ.
Carlos có chút đau đầu, không thể không ôm cả người lẫn chăn vào lòng sau đó mới lấy cháo uy cậu.
Dù sao Estes vẫn là vô cùng phối hợp, mỗi lần Carlos đưa cháo đến miệng là cậu lại vẫn nhắm mắt há mồm nuốt vào, vừa ngủ vừa ăn. Loại tình huống như thế này cũng không phải lần đầu tiên dù sao cậu ăn no rồi thì lại đến lượt cậu bị "ăn" thôi mà.
Bất quá rất may lần này Carlos tựa hồ lương tâm thức tỉnh? Cho Estes ăn no xong cũng không đối với cậu động thủ mà là nhét cậu trở vào ổ chăn, kéo chăn đắp lại.
Khiến cho Estes thậm chí còn kì quái nhìn hắn trong chốc lát.
Carlos hiểu rõ cười nói "Bên ngoài thời tiết đã bắt đầu chuyển ấm, anh đã gọi điện mời Cattleya ngày mai đến đây chơi với em, hôm nay em nên nghỉ ngơi một chút " đúng vậy, bọn họ thật sự đã ở trên giường suốt một tuần rồi.
"Nga" Estes ngáp một cái, cọ cọ cái chăn sau đó liền nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Carlos thu thập mọi thứ xong cũng leo lên giường ôm Estes cùng nhau ngủ.
Tuy rằng tiểu tinh linh ở trong lòng thực sự khiến hắn thực tủy biết vị (ăn một lần là nhớ mãi không quên) nhưng hiện tại vẫn là nên nhẫn nhẫn một chút , không nên thật sự làm cậu bị thương.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn Estes đã tỉnh dậy.
Từ ổ chăn ngồi dậy, chăn rơi xuống bên hông, hơi lạnh đột ngột khiến cậu nhịn không được toàn thân run lên, kéo lại chăn lúc này mới phát hiện ra bản thân cư nhiên không mặc quần áo.
Hình như mấy ngày nay cậu cũng chưa từng mặc gì?
Cúi đầu nhìn nhìn chính mình, nơi nơi đều là dấu xanh xanh đỏ đỏ, trông vô cùng thê thảm. Bất quá ngoại trừ cái này da thịt vẫn cảm thấy rất sạch sẽ, hình như trong lúc mơ mơ màng màng sắp ngủ nhớ là Carlos đã giúp cậu tắm rửa.
Nhìn nhìn Carlos ở bên cạnh vẫn còn đang ngủ, Estes nhịn không được hung hăng đánh cho hắn vài cái.
"Làm sao vậy?" nắm đấm của Estes không đau cũng không gây ra chút tổn thương nào cho Carlos. Hắn mở mắt ra nhìn Estes ngồi ở bên cạnh.
"Nhìn xem anh đã làm cái gì, như thế này em sao có thể ra ngoài gặp người được?" Estes chỉ vào một thân tràn đầy "vết thương" của mình, phẫn hận nhìn Carlos. Chỗ bị đụng vào còn ẩn ẩn đau nhức khiến nỗi phẫn hận đối với hắn càng thêm tràn đầy.
Carlos nhìn trên người, trên cổ cậu nơi nơi đều là dấu vết do hắn tạo ra liền ngồi dậy ôm lấy cậu, lấy lòng nói "Để anh bôi thuốc cho em được không?"
"Thế này còn tạm được" Estes hài lòng nói "Đưa túi của em đến đây, ở bên trong có thuốc bôi"
Carlos liền xuống giường cầm lấy túi đưa cho Estes. Cậu tìm một lúc lâu mới tìm được lọ thuốc mỡ bôi lưu thông máu, xóa vết bầm rồi đưa cho Carlos, bản thân thì nằm ở trên giường chờ người tới hầu hạ.
Người trong lòng đang quang lỏa nằm ở trên giường, cái chăn chỉ che tới bên hông, Carlos phải dùng tới toàn bộ định lực mới không hóa sói nhào vô măm măm măm =))))))))))))))))))))))))))))))
Estes sau một lúc lâu thấy người bên cạnh không có chút động tĩnh nào liền nghi hoặc quay qua "Làm sao vậy? Nhanh lên a, như vậy rất lạnh đấy !" không thấy cậu hiện tại đang nổi một thân da gà sao?
Bất quá nhiệt độ ngày hôm nay so với mấy hôm trước đúng là cao hơn nhiều nếu không cậu cũng không dám nằm úp sấp kiểu này.
Carlos lấy lại tinh thần, ngồi xuống bên giường, đổ thuốc mỡ ra đầy lòng bàn tay. Hương thảo dược thản nhiên phiêu đãng trong không khí làm tinh thần của hắn run lên.
Đem bàn tay đổ đầy thuốc mỡ dán lên tấm lưng trơn bóng của Estes, Carlos động tác mềm nhẹ đem thuốc mỡ xoa xung quanh, lực đạo hai tay cân đối trên lưng mát xa.
Estes thoải mái đến thẳng hừ hừ, hai chân thon dài cũng nhịn không được ở trong không trung vung vẩy tới lui "Carlos, mát xa thật là tốt vào a~!" thanh âm nhẹ nhàng ôn nhu tựa như là dùng lông chim nhẹ xoát qua trái tim.
Carlos không có trả lời cậu mà nhanh hơn tốc độ bôi thuốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!