Chương 40: Ở chung

Thói quen là một thứ luôn luôn diễn ra không tiếng động nhưng lại có ảnh hưởng vô cùng lớn.

Ban đầu là cả kinh, sau đó thoáng thẹn thùng đến cuối cùng thì mặt không đỏ, tâm cũng không khiêu (nhảy lên) nữa. Trong mấy ngày ngắn ngủi Carlos và Estes ở chung sớm chiều cậu đã hoàn toàn quen với việc hắn thường thường sẽ làm ra vài hành động vô cùng thân mật. Hiện tại Carlos có hôn cậu thì cậu cũng không kích động nữa, nhiều nhất là kháng nghị một chút mà thôi.

Trong phòng ngủ chính là một rừng cây cỏ tươi tốt xanh um, tràn đầy sức sống.

"Carlos, anh ở đâu vậy?" Estes vỗ cánh bay giữa các tán cây. Cậu vừa ở trong ngôi nhà bằng hoa ngủ trưa một chút vậy mà khi tỉnh dậy Carlos nguyên bản luôn bồi ở bên lại không thấy đâu.

Đúng lúc này phía trước truyền tới tiếng thú rống.

Thanh âm này lập tức khiến cho Estes một trận kinh hỉ. Ở chỗ này xuất hiện dã thú trừ bỏ Carlos thì còn có thể là ai?

Dựa theo thanh âm đi tìm, Estes quả nhiên nhìn thấy Carlos trong hình thái ngân lang.

"Nguyên lai như thế này cũng có thể biến thân a!" thu lại cánh phía sau, Estes đứng bên cạnh Carlos, đánh giá bộ dạng hiện tại của hắn. Ngân lang vẫn là bộ dạng uy mãnh soái khí như trước nhưng hình thể to lớn đã không còn, hiện tại ngân lang chỉ cao hơn Estes nửa cái đầu mà thôi.

[Ân, ta cũng không ngờ a~] ngân lang ngồi xuống, dùng hai chân trước thon dài chóng trên mặt đất, hắn cũng không nghĩ rằng thế này còn có thể biến hình, nhưng có chút tiếc nuối là biến thân xong không còn cánh nữa.

Đôi mắt xanh lục lanh lợi của Estes chuyển vòng tròn, sau đó cậu cười trộm vươn tay sờ đầu của ngân lang, còn gãi gãi cằm của hắn " Ngoan nha, ngoan nha" động tác kia rõ ràng là đang vuốt ve sủng vật mà.

Hì hì, cậu đã sớm muốn làm như vậy, hiện tại cuối cùng cũng được như nguyện.

Carlos bị Estes cong (gãi) thực thoải mái, không tự giác nhắm hai mắt lại, miệng còn phát ra âm thanh "grừ grừ " rõ ràng là bộ dáng hưởng thụ.

Estes thấy vậy càng ra sức gãi a gãi, còn dùng khuôn mặt nhỏ nhắn của mình cọ cọ hắn. Đối với loại thân cận này ngân lang đương nhiên vô cùng thích thú. Hắn thậm chí còn dùng đuôi vòng lấy Estes khiến cho cậu dán vào càng sát hơn.

Náo loạn trong chốc lát, Estes mới nhớ ra việc lúc trước "Anh vừa mới đi đâu vậy? Rõ ràng cùng em ngủ trưa mà, tại sao lúc tỉnh dậy lại không thấy anh đâu?" nói xong khuôn mặt trẻ con bánh bao (mập phúng phính á) nhăn nhó lại biến thành bánh bao nếp nhăn mà cái miệng đảm đương nếp uốn của bánh bao lại bĩu thật cao.

[Đừng giận, anh chỉ ra ngoài tìm chút thức ăn cho em thôi mà] bởi vì hai ngày qua bọn họ vẫn luôn ở trong khu "Rừng rậm mini" này nên để tránh lãng phí thức ăn trong ba bữa một ngày của họ đều là hoa quả ngon miệng ở nơi đây. Ngân lang là lo Estes tỉnh dậy sẽ đói bụng nên mới cố ý đi ra ngoài. Hắn vốn tưởng Estes sẽ ngủ thêm lát nữa lại không ngờ rằng cậu sẽ tỉnh dậy sớm hơn bình thường.

"Thật sao? Vậy có tìm được cái gì ngon miệng không?" vừa nghe ngân lang giải thích xong Estes liền quyết định đại nhân đại lượng tha thứ cho hắn, dù sao hắn rời đi cũng để tìm thức ăn cho cậu mà.

"Cánh rừng mini" này là Estes đột nhiên nảy ra ý tưởng nên cậu tạo ra nó cũng không tỉ mỉ lắm, tùy tiện lấy được mầm cây nào ở trong túi liền chôn xuống đất, sau đó lại bay lên cao tạo ra một cơn mưa bột phấn vàng thế là hoàn thành cho nên cậu cũng không biết chính xác có bao nhiêu loài thực vật ở đây và loài nào có trái ăn được.

[Tìm được một ít loại em thường ăn, còn có vài loại chưa gặp qua] ngân lang ý bảo Estes trèo lên lưng sau đó lấy đà chạy về hướng có trái cây.

Không bao lâu sau Estes liền nhìn thấy hai đống lá phủ trên mặt đất. Trên đống lớn là những loại trái cây cậu từng ăn qua mà một đống nhỏ khác là những loại cậu chưa từng nếm qua.

Nghĩ đến ngân lang là vì lo lắng những trái cây này có hiệu quả đặc thù gì đó nhưng cũng muốn kiếm thật nhiều loại mùi vị cho cậu nên mới có thể phân loại chúng ra. Nghĩ như vậy, Estes cảm thấy trong lòng thật cảm động, vô cùng vui vẻ.

"Carlos, anh thật tốt !"

[Ừ, em không phải đói bụng sao? Mau ăn chút gì đi] Estes kích động ôm lấy hắn dùng sức cọ cọ khiến hắn ngay lập tức bị khêu lên ngọn lửa .

Tùy ý biến thân, Estes một giây trước còn ôm mao (lông) nhung nhung của ngân lang, một giây sau đã biến thành một người hoàn toàn quang lỏa.

"A ! Carlos ! Anh không mặc quần áo ! ! !" Estes vội vàng buông hắn ra, che mắt xoay người đi.

Carlos thực bất đắc dĩ, phúc lợi hiếm có cứ thế biến mất. Nhưng mà vẫn còn những cơ hội khác cơ mà, không phải sao?

Carlos mặc quần áo xong liền ôm lấy Estes, uy trái cây cho cậu ăn. ( Shoorin : sắc lang, ta pít ngay mà , ngươi cái đồ cơ hội kia* đá đá * )

images

Thời khắc lạnh nhất của mùa đông đã đến. Tuy rằng không nhìn thấy băng tuyết rơi xuống đại địa (lục địa) nhưng Estes vẫn có thể cảm nhận được độ ấm ở bên ngoài đã hạ xuống đến một mức độ khiến kẻ khác phải giật mình. Giống như chỉ cần đi ra khỏi cửa thì sự băng lạnh cuồng bạo này sẽ khiến ngươi ngay lập tức biến thành khối băng.

Lúc này thì ngay cả Carlos cũng không dám xuất môn, cũng may trước đó bọn họ cũng đã tích trữ đủ lương thực cần dùng rồi.

Nhưng cho dù không ra khỏi cửa thì nhiệt độ trong phòng cũng không đủ để ngăn lại sự đe dọa của tự nhiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!