Carlos ở hình dạng tiểu tinh linh quả thật rất soái khí (đại khái là vì tiểu tinh linh bình thường đều là kiểu hình đáng yêu?)
Đại đa số tiểu tinh linh đều là dáng người thon dài, lại có thiên hướng gầy, nói đơn giản thì chính là "thân vô 24 thịt" (phép so sánh, tiểu tinh linh mà nặng 24 thì đã bị coi là thừa cân rồi)
Mặc dù bây giờ Carlos biến nhỏ nhưng thân thể vẫn y nguyên bản gốc thu nhỏ lại, mỗi một tấc cơ thể đều rắn chắc hữu lực mà không khoa trương, thân thể đường cong phi thường hoàn mỹ, Estes nhìn mà vô cùng hâm mộ.
Trên người vốn mang đầy khí khái nam nhân, sau khi Carlos nhỏ đi lại tăng thêm một chút đáng yêu đặc trưng của tiểu tinh linh (tạo hình ) và giảm bớt khí chất lạnh như băng của hắn, khiến cả người thiếu vài phân lãnh khốc lại thêm phần soái khí.
"Cái này cũng có thể sử dụng sao?" Carlos phi thường hài lòng với lời ca ngợi của Estes, nhưng hắn đối với đôi cánh phía sau lại càng cảm thấy hứng thú hơn. Một đôi cánh giống hệt của Estes (cánh bướm) nhưng của hắn là màu tím.
Cẩn thận lấy tay sờ sờ đôi cánh thoạt nhìn chỉ cần tùy tiện đụng nhẹ là có thể rách, mà cảm giác truyền vào tay lại khiến hắn không khỏi kinh ngạc, nhìn như yếu ớt lại ngoài ý muốn rắn chắc.
"Hẳn là có thể sử dụng đi?" Estes cũng không quá chắc chắn, đây cũng là lần đầu tiên cậu sử dụng loại quả này "Bằng không anh thử xem?"
Carlos nghe vậy liền thử vỗ vỗ đôi cánh phía sau. Hắn còn tưởng sẽ vô cùng khó khăn nhưng trên thực tế đôi cánh cũng tựa như cánh tay của hắn vậy, linh hoạt đến bất khả tư nghị (bất khả tư nghị = không còn gì để bình loạn).
Tâm tính vui đùa của Carlos nổi lên, hắn cố gắng vẫy cánh thêm vài cái sau đó nhìn hai chân của mình dần dần rời khỏi mặt đất.
Loại cảm giác này thật mới mẻ cũng thật kì diệu đến nỗi luôn luôn bình tĩnh như Carlos cũng nhịn không được tâm tình kích động. Estes đứng bên cạnh lại cười híp cả mắt.
"Carlos, đúng rồi, động tác chậm một chút, chú ý giữ cân bằng" Estes hưng trí bừng bừng bay đến bên cạnh Carlos, nắm tay hắn hướng dẫn cách bay lượn. Đối với tiểu tinh linh mà nói, bay là một bản năng cho nên đây cũng là lần đầu tiên cậu có cơ hội dạy người khác bay.
Carlos cẩn thận quan sát cậu làm mẫu, một bên điều chỉnh chính mình. Tuy rằng cảm giác vẫn thực mới lạ nhưng đã có thể từ cảm giác lung lay sắp đổ mà dần vững vàng hơn.
Có thể nói năng lực học tập của Carlos rất mạnh, đi theo Estes bay vài vòng hắn đã bắt đầu bay có bài bản, điều này khiến Estes có cảm giác thành tựu .
Học bay xong, Estes lôi kéo hắn đi dạo khắp nơi cho hắn lĩnh hội một chút thế giới trong mắt tiểu tinh linh.
Loại cảm giác này thực kì lạ, Carlos nhìn những cái cây so với bình thường càng thêm sáng rọi, đột nhiên có suy nghĩ thực hâm mộ tiểu tinh linh.
"Trái cây vừa rồi là gì vậy?" hắn luôn biết Estes thần kì nhưng lại không thể ngờ là cậu có thể làm được cả những việc như thế này – có thể khiến hắn biến thành tiểu tinh linh. Phải chăng hắn cũng có thể làm bạn với cậu lâu hơn một chút? Nghĩ như vậy Carlos thực động tâm.
"Cái kia à, là em dựa theo trong sách tạo ra quả biến tiểu tinh linh, ăn quả màu xanh thì người sẽ biến thành tiểu tinh linh mà ăn quả màu đỏ sẽ lại khôi phục như lúc ban đầu. Bất quá nếu không ăn quả màu đỏ thì sau một ngày cũng sẽ tự động khôi phục hình dạng ban đầu" Estes lôi kéo Carlos đến bên xích đu bằng dây leo của cậu. Chính mình ngồi lên còn Carlos đẩy xích đu cho cậu.
"Nga, em cũng thật lợi hại nha!" Carlos một bên đẩy xích đu một bên thật lòng khích lệ.
Estes đung đưa chân thúc giục Carlos đẩy mạnh hơn một chút "Cũng không có gì, trái cây này chỉ giúp anh thoạt nhìn giống tiểu tinh linh mà thôi, còn đặc hữu năng lực của bọn em thì anh vẫn không có"
"Như vậy cũng đã vô cùng lợi hại rồi" Carlos cũng không quan tâm điều này, hắn để ý là sai biệt (tuổi thọ) giữa bọn họ. Tiếp theo Carlos lại nghĩ tới một vấn đề "Anh lúc này có thể biến thân được không?"
Estes bị vấn đề này khiến cho sửng sốt, đúng lúc đó Carlos dùng lực đẩy mạnh, bởi vì không nắm chặt xích đu nên cậu bị đẩy bay ra xa.
Mà không may bởi vì muốn chơi xích đu vui hơn một chút nên Estes chọn cái cây treo xích đu rất cao – dựa theo chiều cao của tiểu tinh linh mà nói thì cậu rơi xuống bị thương là không cần bàn cãi mà thậm chí còn phải đổi luôn một đôi cánh mới nữa chứ.
"Carlos, cứu mạng a ! ! !" biến cố xảy ra đột ngột khiến Estes chỉ lo nhìn mặt đất cách mình càng ngày càng gần mà hét chói tai chứ không còn biết phải phản ứng như thế nào nữa.
Carlos cũng ngay lập tức lao theo Estes, cuối cùng cũng kịp đỡ lấy cậu trước khi bị rơi xuống đất.
Sợ bóng sợ gió một hồi, Carlos ôm Estes, giọng điệu hiếm có ác liệt " Tại sao em không bám chắc vào, xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ ? !"
"Thực xin lỗi !"Estes sắc mặt trắng bệch chui vào trong lòng Carlos, cậu thật sự bị dọa rồi.
Nhìn sắc mặt hoảng hốt của cậu, Carlos lại nhịn không được mềm lòng, hắn ôm tựa như ôm đứa nhỏ, để Estes tựa cằm vào trên vai mình, mềm nhẹ vỗ lưng cậu " Lần sau đừng như vậy, nhất định phải chú ý an toàn biết không?"
"Ân" Estes ôm lấy Carlos, cảm thấy thực an tâm, tựa hồ chỉ cần có hắn kề bên dù có chuyện gì xảy ra cũng không cần phải lo lắng, hắn sẽ an bài tốt tất thảy mọi việc.
Sự thuận theo của Estes khiến cho tức giận của Carlos biến mất vô tung (vô tung = không còn bóng dáng, ảnh), hắn đối với cậu thật sự là không có cách nào cả "Sao? Còn muốn chơi xích đu nữa không?"
"Muốn !" Estes ngẩng đầu, lấy lòng nói "Anh ngồi, em đẩy cho anh nha"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!