"Buổi chiều hảo, đã lâu không gặp ngươi, Tạp Đạt Tát thúc thúc"
"Ra là Cattleya, trời lạnh thế này sao lại ra đây?"
"Còn không phải nhớ mấy người sao? Mọi người có khỏe không?"
Ở lối vào vườn cây, Cattleya đứng nói chuyện phiếm với thú nhân bán vé mà đứng sau y là Aggreko, Carlos và Estes được bao vây nghiêm ngặt chỉ hé ra mỗi khuôn mặt nhỏ nhắn.
Thú nhân bán phiếu nghe câu nói của Cattleya cười vui vẻ nói : " Đều khỏe cả, chỉ là lâu rồi không thấy ngươi nên có chút nhớ. Đúng rồi, bọn họ là ai vậy?" hắn nhìn phía sau Cattleya lại vì ba người vô cùng xuất sắc mà âm thầm khen một câu " Hảo " (tuy rằng Aggreko bị Estes coi thường nhưng ở trong số các thú nhân hắn rõ ràng vẫn thực xuất sắc)
"Là bằng hữu mới của ta" Cattleya lôi kéo Estes đứng ở phía sau lên, thân thiết kéo tay cậu giới thiệu với thú nhân bán vé "Vị này là dân du mục Estes, đứng ở phía sau là vị hôn phu của cậu ấy và hảo hữu của anh ta. Tiểu Estes, đây là Tạp Đạt Tát thúc thúc, thúc ấy rất tốt ngày thường vẫn luôn chiếu cố ta"
"Nhĩ hảo, Tạp Đạt Tát thúc thúc" Estes đỏ mặt chào hỏi, một bên nhéo Cattleya một chút. Cậu hiểu rõ được nghĩa của từ "Vị hôn phu" đấy, ngượng ngùng trộm liếc Carlos một cái lại thấy hắn đang nhìn mình vì thế khuôn mặt nhỏ nhắn lại càng đỏ hơn.
Carlos là vì xưng hô của Cattleya mà mặt giảm đi chút băng lãnh xuất hiện tươi cười.
Thú nhân bán vé nhìn Estes liền biết cậu ngượng ngùng " Thực lễ phép, Cattleya kết bạn thật tốt. Các ngươi hẳn là muốn vào nội viện phải không?"
"Ân, có thể vào chứ Tạp Đạt Tát thúc thúc ?"
"Ngươi tới thì có gì mà không thể? Còn có một tiểu á thú nhân tuấn tú như vậy nữa chứ, ở bên ngoài lạnh lẽo các ngươi nhanh vào bên trong đi" thú nhân bán vé ấn hạ một cái nút mở ra thông đạo (lối vào) bình thường chỉ dành riêng cho nhân viên .
"Cám ơn Tạp Đạt Tát thúc thúc. Đây là một chút điểm tâm, ngươi và mọi người cùng nhau nếm thử một chút xem" Cattleya nhận lấy một hộp giữ ấm Aggreko đang cầm đưa cho thú nhân bán vé " Lát nữa phải trả hộp lại cho ta đấy nhé"
"Đã biết, các ngươi chơi vui vẻ nhé" thú nhân bán phiếu tiếp nhận hộp giữ ấm, tươi cười nhìn bọn họ đi vào thông đạo.
Đến phòng dành cho nhân viên trong thông đạo dừng lại một chút, Cattleya cùng mấy người ở đấy chào hỏi một chút, tặng một hộp điểm tâm xong mới chào từ biệt cùng với mấy người Estes tiến về phía trước.
Đi đến cuối thông đạo, một tấm cửa thủy tinh chặn bọn họ lại. Bên cạnh có một thú nhân trẻ tuổi đang canh giữ ở đấy.
"Cattleya, ngươi đến rồi a"
Thú nhân kia vừa thấy Cattleya liền vẻ mặt hưng phấn, rõ ràng là người ái mộ y. Điều này khiến cho Aggreko không thoải mái, hắn dần dần tiến lên một chút, chặn lại tầm mắt của đối phương.
Thú nhân trẻ tuổi đầu tiên sửng sốt, sau đó thu liễm vẻ mặt hưng phấn, đồng dạng không thoải mái nhìn Aggreko. Địch ý của hai thú nhân trong chốc lát đã có thể phát ra hỏa hoa.
Không thèm quản khúc mắc của hai người, Cattleya từ phía sau Aggreko ló đầu ra, nói với thú nhân kia "Bart, chúng ta muốn đi vào, làm phiền ngươi mở cửa ra"
" Được, ta lập tức mở cho " thú nhân kêu Bart vì Cattleya gọi tên hắn mà cao hứng, sau đó lại như khoe khoang liếc mắt về phía Aggreko. Aggreko hừ một tiếng, hắn cũng không e ngại sự khiêu chiến.
Bart xoay người lấy ra thẻ, ở khóa điện tử trên tường quẹt một cái, cửa liền mở ra.
Mà trừ bỏ cửa này ở phía trước còn hai cửa kim loại nữa.
Cattleya gật gật đầu với Bart, bước qua cửa nói với mấy người còn lại "Chúng ta ở chỗ này chờ một chút để Bart đem không khí đổi lại một lần, sẽ có một chút không thoải mái đấy" câu này y chủ yếu là nói cho Estes.
Estes gật gật đầu, tuy cảm thấy thủ tục ở đây thực phiền toái nhưng cũng không có nửa câu oán giận.
Bart đóng cửa lại rồi ở trên tường nhấn nhấn vài nút, sau đó Estes liền cảm thấy không khí ở bốn phía đang cấp tốc biến mất làm cho cậu cảm thấy hô hấp thật không thoải mái. Nhưng cậu chưa kịp cảm thấy thiếu dưỡng khí thì không khí mới đã được rót vào.
Cattleya thấy nhưng không thể trách nói " Tốt lắm, bây giờ chúng ta có thể đi vào rồi"
Y vừa nói xong thì cửa sắt lớn cũng chậm rãi mở ra.
Cửa vừa mở, âm nhạc liền thản nhiên truyền vào trong tai mấy người, sắc xanh trước mắt khiến họ không thể dời tầm mắt.
Tuy rằng thiếu mất sự tự nhiên nhưng vườn cây được chăm sóc tỉ mỉ cũng có nét đẹp riêng của nó.
So với lần trước, Estes cảm giác tốt hơn không ít. Âm nhạc vang lên bên tai tựa hồ đang trấn áp khát vọng tự do của những cái cây ở đây, làm chúng quên đi ưu sầu, bình tĩnh hưởng thụ khoái hoạt mà âm nhạc mang lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!