Estes bị đánh thức.
Cậu mơ mơ màng màng mở mắt ra. Bên tai truyền đến từng tiếng dã thú gầm rống, nó không phải lang ngữ nên cậu không thể hiểu được.
Từ trên giường hoa đi xuống, Estes hai mắt ngái ngủ mặc vào quầo áo. Cậu đi đến bên cửa sổ nhìn ra xung quanh.
"Carlos, có chuyện gì vậy?" Estes hỏi ngân lang như trước nằm úp sấp ở trong tổ, tuyệt không tính ra bên ngoài xem xét tình hình.
"Một tên nhàm chán mà thôi, không cần để ý đến hắn" ngân lang liếc mắt ra ngoài động lại không chút hứng thú thu hồi tầm mắt.
Mà ngoài động, kẻ kêu "Nhàm chán" kia thì càng kêu càng to, một bộ nếu không bắt người bên trong rời khỏi động thì sẽ không từ bỏ.
"Carlos, nó thật ồn ào! Ngươi đuổi nó đi được không?" Estes môi dẩu thật cao. Cậu còn chưa ngủ đủ đâu, mới không cần sáng sớm đã nghe loại tạp âm này.
"Có vài kẻ đuổi cũng không đi. Ngươi có thể thử nhét bông vào lỗ tai thử xem?" ngân lang cũng thực bất đắc dĩ, cái tên ngoài cửa kia năm nào cũng phải đến một lần, cũng không ngại phiền.
"Bên ngoài là ai? Nó muốn làm gì?" Estes buông tha cho ý niệm ngủ tiếp của mình. Cậu một lần nữa mặc hảo, tẩy trừ chính mình, cầm bữa sáng vừa ăn vừa rời khỏi hoa ốc, bay đến trước mặt ngân lang "Ngươi muốn ăn không?" Estes từ túi nhỏ lấy ra cây bánh mì làm ra một cái và lấy một vài loại mứt hoa quả các loại hương vị.
"Cảm ơn, nhưng thức ăn của ngươi không đủ cho ta ăn một bữa"
"À, thôi vậy" Estes không được chấp nhận đành rầu rĩ cắn bánh mì.
"Sinh khí?" ngân lang nhìn tiểu sủng vật của mình, dường như vì ở chung đã lâu, trở nên quen thuộc nên lá gan cậu càng ngày càng lớn, tính khí cũng càng ngày càng lớn.
Ngân lang kiên quyết không chịu thừa nhận là tính tình tiểu tinh linh đã bị nó nuông chiều hỏng rồi.
"Mới không có!" tuy nói như vậy nhưng bộ dạng cậu không hề giống "không sinh khí" chút nào, chỉ cần nhìn bộ dạng cậu dùng sức xé mẩu bánh mì là biết.
"Được rồi, không có" ngân lang thuận theo lời nói của cậu, cũng không tính để vấn đề này làm phí quá nhiều thời gian.
"Rống~ rống~ rống~ rống~~"
"Nó đang nói cái gì vậy? Thật ồn ào!"
"Gọi ta ra ngoài"
"Nó tìm ngươi? Vì chuyện gì?"
"Không vì chuyện gì cả. Có muốn ra ngoài đi dạo chút không?" ngân lang đứng dậy đưa ra đề nghị.
"Hôm nay đi dạo ở đâu đây? Phụ cận đã đi hết rồi" Estes bay đến chỗ ngồi quen thuộc của mình – trên đầu ngân lang.
"Đi vài nơi xa hơn vậy" ngân lang rời khỏi huyệt động.
Estes nhìn thấy một con cự thú đứng trước huyệt động gào rống nhưng những con sói khác không chút để ý đến nó vẫn làm việc của mình. Thỉnh thoảng ngẫu nhiên cũng có vài con sói con tò mò lại gần nhưng đều nhanh chóng bị cha mẹ chúng tóm trở về.
Estes chỉ thấy con cự thú này trông thật quen mắt, mất cả buổi cậu mới nhớ ra đây chính là con cự hùng trong trận quyết đấu mình nhìn thấy mấy ngày trước.
"Thú nhân? Hắn đến đây tìm ngươi làm gì?"
Ngân lang không có trả lời cậu bởi vì cự hùng đã phát hiện ra nó.
"Nga~Carlos, cuối cùng ngươi cũng chịu đi ra. Ta còn tưởng năm nay cũng không gặp được ngươi chứ"
"Ta cũng không định gặp ngươi" ngân lang nhìn thẳng phía trước vượt qua cự hùng.
"Nga~ đừng như vậy mà, Carlos! Ngươi cũng không thể cứ trốn tránh ở trong rừng không đi ra như vậy đi!" cự hùng đã đuổi kịp ngân lang.
"Ta không trốn trong rừng rậm, ta thích nơi đây"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!