Chương 3: (Vô Đề)

Edit: Âu Dương Lạc Hy

***

Lý Mỹ Lan bọn họ cũng có chút lúng túng, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến.

"Diêm tổng, chào buổi sáng." Cô chào hỏi Diêm Thu Trì.

Diêm Thu Trì hướng cô gật đầu hỏi thăm, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về người đứng phía sau lưng cô, Thẩm Kim Đài. Thẩm Kim Đài sắc mặt đỏ rồi lại trắng, đi sau lưng Lý Mỹ Lan ra khỏi thang máy.

"Tốt nhất là như vậy."

Thời điểm đi ngang qua Diêm Thu Trì, cậu bỗng nhiên nghe Diêm Thu Trì nói câu này.....

Thẩm Kim Đài nghe vậy liền nghiêng đầu nhìn sang, khuôn mặt không trang điểm hướng lên trên trời, đôi mắt trong sạch có chút xa lạ, nhìn Diêm Thu Trì, nói: "Vậy thì như anh mong muốn."

Rồi trong sự sững sờ của mọi người, cậu đi ngang qua Diêm Thu Trì. Diêm Thu Trì khẽ run, không ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc mà Thẩm Kim Đài hay khoe khoang, hắn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy bóng lưng thẳng tắp, gầy gò của Thẩm Kim Đài.

Trời ạ, thật quá thoải mái!

Cảm giác từng cởi xuống một món quần áo trong quá khứ, giờ phút này đã mặc lại thành công!

Cậu phải mặc lại tất cả những bộ quần áo từng cởi ra vì Diêm Thu Trì mới được!

"Đinh đông!" Lúc này, tiểu yêu đột nhiên online: "Chúc mừng chủ nhân, ngài đã đạt được 2 điểm!"

Con bà nó, dễ dàng như vậy?!

"Mới rồi là điểm gươm súng sẵn sàng, bên này kiểm tra đã phát hiện nam chủ có chút chấn động ưu tư, đây coi như là một lần thành công khiêu khích nhé."

Dễ dàng như thế, cơ hội trở nên đẹp hơn đang ở trong tầm tay!

"Diêm tổng đừng nóng giận, cậu ta như vậy từ lâu rồi, lần này không biết lại đang đùa bỡn gì." Phụ tá riêng của Diêm Thu Trì, Cao Kiều ở trong thang máy nói: "Nhất định là dục cầm cố túng!"

Dục cầm cố túng là kiểu không được thỏa mãn dục vọng ớ.

Mấy nhân viên làm việc bên cạnh cũng đi theo phụ họa: "Đúng vậy!".

"Bộ dáng kia của cậu ta chắc chắn là đang bắt chước Bạch Thanh Tuyền!"

Người vừa nói là một người đàn ông đẹp trai, có vẻ hơi tà khí, trên sống mũi mang mắt kính gọng vàng, chẳng những không có khí chất văn nhân mà ngược lại lại giống cầm thú.

Bạn tốt của Diêm Thu Trì, Tiêu Dương, hắn ta cực kỳ chán ghét Thẩm Kim Đài, ác cảm so với cậu cũng không kém Diêm Thu Trì.

Hắn nhướng mày nhìn về phía Diêm Thu Trì: "Nhìn thuận mắt hơn so với hồi trước."

Sắc mặt Diêm Thu Trì lại lạnh thêm một chút.

Cao Kiều mỉm cười: "Đông Thi bắt chước nhăn mặt?"

Đông Thi bắt chước nhăn mặt: bắt chước vùng về, hiệu quả kém. Tương truyền rằng, trong lịch sử, có một nàng Đông Thi thì không phải ai cũng biết. Trong dã sử, Đông Thi sinh cùng thời với Tây Thi, nhưng cô sở hữu ngoại hình trái ngược hẳn với đại mỹ nhân kia. Tây Thi được mệnh danh là người đẹp "trầm ngư lạc nhạn"

- tức là sắc đẹp của nàng khiến chim trên trời sa xuống, cá dưới nước phải lặn đi.

Đông Thi thì nức tiếng xấu xí, có điều cô lại không ý thức được vẻ ngoài của mình trong mắt mọi người thực chất ra sao. Xấu xí chỉ là một vấn đề của Đông Thi mà thôi. Vấn đề trầm trọng nhất của Đông Thi là tính đố kỵ, thích bắt chước và ham muốn được yêu kiều, quyến rũ giống như Tây Thi. Cô ăn mặc, trang điểm, hành động đúng theo kiểu của đại mỹ nhân kia, nhưng kết quả thì càng cố gắng lại càng trở nên xấu xí. Đỉnh điểm của câu chuyện Đông Thi

- Tây Thi là cú bắt chước lố lăng của cô nàng "phiên bản lỗi". Tây Thi vốn có bệnh đau ngực và mỗi khi đau, nàng thường lấy tay ôm ngực, khẽ nhăn mày. Biểu cảm mong manh, đáng thương ấy kết hợp cùng nét đẹp thanh tú trên gương mặt lại càng khiến cho Tây Thi thêm quyến rũ bội phần. Đông Thi thấy vậy và nghĩ rằng: À thì ra làm nam nhân rung động đâu có khó? Vì thế nàng bắt chước theo, giơ tay ôm ngực, mặt mày nhăn nhó. Quyến rũ đâu không thấy, chỉ thấy người trên đường bịt miệng cười và tránh thật xa, vì gương mặt vốn xấu xí của Đông Thi khi nhăn nhúm lại càng dữ tợn và đáng sợ.

Diêm Thu Trì rất là nghiêm túc nhìn hắn một cái, Cao Kiều liền vội vàng ngừng miệng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!