Edit: Âu Dương Lạc Hy
Bận rộn cả ngày, buổi đọc thử kịch bản cuối cùng cũng đã kết thúc. Thẩm Kim Đài mệt mỏi cả người, ngủ luôn trong xe.
Trời sắp tối, đã vào cuối hè, hoàng hôn này mang đến cảm giác của mùa thu. Phía tây là một đám mây màu tím sẫm, một chút sắc vàng cũng sắp phai đi. Cậu dựa vào lưng ghế, gió từ cửa sổ lồng lộng thổi vào.
Mái tóc trước trán bay qua bay lại, nhẹ nhàng lướt qua mắt, có hơi ngứa, nhưng rất thoải mái.
"Em sống trong Diêm gia, có gặp phải Diêm Thu Trì không?" Lý Mỹ Lan hỏi.
"Thỉnh thoảng." Thẩm Kim Đài uể oải nói.
"Không động lòng?"
"Động chứ." Thẩm Kim Đài nói, "Nếu trái tim không đập thì sẽ chết mất."
Tiểu Đường cười một tiếng.
Lý Mỹ Lan cũng mỉm cười, nói: "Nói thật nhé, tình hình tài chính của gia đình em hiện tại rất tệ, gia đình chị cũng không khá hơn bao nhiêu, chị còn hai con nhỏ. Chị phải kiếm tiền sữa bột cho chúng nó nữa, em cũng phải kiếm tiền, hai chúng ta sẽ làm tốt thôi. Đừng nghĩ về Diêm Thu Trì nữa, nếu hắn có thể thích thì hắn đã thích em từ lâu rồi. "
Có lẽ là quá mệt mỏi, người mệt mỏi sẽ dễ mềm lòng, Thẩm Kim Đài cảm thấy rất buồn bã khi nghe những lời này.
Cậu "vâng" một tiếng rồi nói tiếp, "Chị yên tâm, em sẽ không như thế nữa. Thẩm Kim Đài luôn chạy sau mông Diêm Thu Trì đã chết rồi."
Lý Mỹ Lan ngạc nhiên quay đầu nhìn cậu, hơi đau lòng nói, "Em mới hai mươi tuổi, còn trẻ. Tương lai không biết sẽ có bao nhiêu người đàn ông tốt chờ đợi em. Độ tuổi tốt như vậy mà không phấn đấu thì thật là lãng phí."
Đúng vậy, hai mươi tuổi, thực sự là độ tuổi thanh xuân đẹp đẽ nhất đời người.
Ông trời ban cho cậu cơ hội được làm lại độ tuổi đẹp đẽ nhất của người đàn ông, chính là muốn cậu trở thành ngôi sao sáng nhất.
Lý Mỹ Lan cảm thấy hôm nay Thẩm Kim Đài rất xa lạ, nhưng cẩn thận nhìn kỹ thì người này vẫn là người kia.
Mọi người đều nói thất tình sẽ khiến người ta trưởng thành hơn, xem ra cũng không sai.
Chẳng qua Thẩm Kim Đài nghiêm trọng hơn, cậu đã thất tình rồi, trong nhà lại còn phá sản, từ thiên đường trực tiếp rơi thẳng xuống địa ngục.
"Chị nghĩ xem, nếu lấy tư cách như hai người đàn ông thì em kém Diêm Thu Trì ở đâu?" Thẩm Kim Đài đột nhiên hỏi.
Lý Mỹ Lan: "Sao tự nhiên lại muốn so sánh với hắn?"
"Biết được chênh lệch thì mới có thể tiến bộ." Thẩm Kim Đài nghiêng người: "Em biết hắn là một người ưu tú, nếu em lấy hắn làm mục tiêu phấn đấu, há chẳng phải sẽ có phương hướng phấn đấu sao! Từ góc nhìn của một người phụ nữ, chị xem em kém hắn điểm nào?"
"Em thực sự muốn chị so sánh?" Lý Mỹ Lan nửa đùa nửa thật nửa khó xử nói: "Hai người rất khác nhau."
Thẩm Kim Đài: "Không cần sợ làm em tổn thương, chị nói đi."
Lý Mỹ Lan mở một chai nước khoáng, uống hai ngụm rồi nói: "Mặc dù nói về mối quan hệ của Diêm Thu Trì với em ở đây thì chị, với tư cách là người đại diện của em nên đứng về phía em, nhưng mà chị không thể không nói, loại đàn ông như Diêm Thu Trì thực sự rất tuyệt vời. Chị hiểu tại sao em thích hắn như vậy. "
Cô quay đầu lại nhìn Thẩm Kim Đài một cái, Thẩm Kim Đài nói với cô: "Chị tiếp tục đi."
"Gia thế của Diêm gia là cái dạng gì chắc không cần nói nhỉ, nhà giàu số một cả nước, nhân dân cả nước có ai không biết cha hắn, Diêm Thiết Phong đâu. Mẹ của hắn là Phượng Phượng Mỹ, gia thế chắc càng không cần phải nói nhỉ? Đó là thứ không phải những người dân thường như chúng ta có thể nghị luận. Chỉ nói riêng đến Diêm Thu Trì thôi, người này tốt nghiệp một trường danh tiếng, năng lực xuất chúng, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã quản lý được Sunshine Media một cách xuất sắc như vậy.
Chị nghe nói nếu bộ phim 《 Đông cung tới 》 có lợi nhuận tốt trong năm nay, năm sau công ty sẽ được đưa ra thị trường. Trước mắt đã đi nộp đơn cho Ủy ban Điều tiết Chứng khoán xin IPO rồi. Còn tướng mạo? Tướng mạo thì lại càng không cần phải nói, em không phải chỉ yêu khuôn mặt của hắn à, vóc người cũng đủ, lại cao ráo, hắn chính là dạng công tử cả mềm lẫn cứng đều ok. "
*IPO: Phát hành công khai lần đầu, còn gọi là IPO là việc chào bán chứng khoán lần đầu tiên ra công chúng. Khái niệm công chúng được hiểu là một số lượng nhà đầu tư đủ lớn với giá trị chứng khoán chào bán cũng đủ lớn. Sau khi phát hành lần đầu ra công chúng, một công ty cổ phần sẽ trở thành công ty đại chúng. Ví dụ: nếu bạn coi giá trị cả một công ty là một cái Pizza. Giá trị cổ phiếu bạn mua được trong phiên IPO này chính là một phần của miếng bánh.
Khi chiếc Pizza càng to, các miếng Pizza sẽ càng lớn. (govalue)
*Ủy ban điều tiết chứng khoán Trung Quốc (China securities regulatory commission CSRS) là một tổ chức của Hội đồng Nhà nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, với cấp bậc bộ. Đây là cơ quan quản lý chính của ngành chứng khoán tại Trung Quốc. Ở Việt Nam mình là Ủy ban Chứng khoán Quốc gia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!