Thẩm Kim Đài và Bạch Thanh Tuyền cùng nhau đi về phía sân khấu, Bạch Thanh Tuyền vẫn còn vừa đi vừa khóc, Thẩm Kim Đài chỉ đơn giản nắm lấy tay cậu.
Đối với Bạch Thanh Tuyền, đây thực sự là một bất ngờ ngoài mong đợi, thậm chí cậu còn không chuẩn bị cho bài phát biểu nhận giải của mình.
Thẩm Kim Đài nhìn bình tĩnh hơn, nhưng trong khóe mắt cậu ánh lên nước mắt, quay đầu cười liếc Bạch Thanh Tuyền. Bạch Thanh Tuyền vừa cười vừa rơi nước mắt, Thẩm Kim Đài khoác vai cậu, hai người cùng nhau bước đến chỗ Lục Minh và Hoắc Tư Cầm thì dừng lại đứng yên.
"Xin chúc mừng Thẩm Kim Đài vì đã giành được chiếc cúp thứ hai trong đêm nay!"
"Cũng chúc mừng Bạch Thanh Tuyền, không dễ dàng, không dễ dàng, tôi một người qua đường xem mà cũng thấy kích động!"
"Lời dẫn trao giải hay quá. Cảnh họ ôm nhau vừa rồi khiến tôi nhớ đến mấy mẩu tin đăng trên blog chính thức khi "Khi Người Về Già" được ra mắt. Trong phim bọn họ bên nhạ sinh tử không rời. Ngoài đời bọn họ cùng nhau đoạt giải, không gì có thể trọn vẹn hơn! "
Kim fan và Nguyệt Quang fan còn vui vẻ hơn nữa.
Dù là với Kim fan hay Nguyệt Quang fan thì đây cũng là một điều bất ngờ. Nguyệt Quang fan ban đầu chỉ nghĩ được đề cử là chiến thắng rồi, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng anh nhà mình sẽ giành được giải thưởng. Thẩm Kim Đài vừa giành được giải Nam phụ xuất sắc nhất, trong nhóm Kim fan ai cũng đồng ý rằng sẽ có thể không có thêm một giải thưởng trong tối nay.
Thẩm Kim Đài làm động tác mời, nhưng Bạch Thanh Tuyền phủi tay, nói: "Tôi phải... bình tĩnh một chút".
Khán giả có một tràng cười sảng khoái. Thẩm Kim Đài cầm lấy chiếc cúp và giấy chứng nhận rồi đứng trước micrô, đón nhận một tràng pháo tay nồng nhiệt khác của khán giả. Nước mắt Thẩm Kim Đài lấp lánh, nói: "Cảm ơn, cảm ơn. "
Cậu thở dài, nói: "Tôi thực sự rất vui. Tôi không ngờ mình sẽ giành thêm một giải thưởng khác, cũng không ngờ sẽ giành được giải thưởng này với Thanh Tuyền. Bộ phim đầu tiên tôi thực hiện khi trở lại chính là do Thanh Tuyền giới thiệu. Tôi thực sự rất vui khi có thể đứng đây cùng cậu ấy ngày hôm nay. Cảm ơn ban giám khảo, cũng cảm ơn những vị khán giả đã yêu thích và ủng hộ bộ phim này, cảm ơn đạo diễn Tôn Tứ Hải đã cho chúng tôi một không gian trình diễn tốt nhất, cảm ơn biên kịch Tống Sâm Sâm vì đã viết nên một câu chuyện hay như vậy. Điện ảnh đối với tôi mà nói, cũng như tình yêu vậy, là điều quan trọng nhất trong cuộc đời tôi. Mọi thứ tôi có đều do diễn xuất trao cho tôi, cho dù là Lý Tự hay Trần Phóng, hay Lạc Văn Thanh, hay mọi vai diễn tôi sẽ trình diễn trong tương lai, là chính nhờ công ơn các bạn (các nhân vật) đã cùng nhau hỗ trợ tôi, tạo ra diễn viên Thẩm Kim Đài, tôi sẽ luôn yêu các bạn."
Có lẽ trong một thời không khác, Lý Tự, Trần Phóng, Lạc Văn Thanh, Hứa Tinh Thần đều đang sống cuộc đời của riêng mình, thật may là cậu đã cảm nhận được cả nỗi đau lẫn niềm hạnh phúc của họ. Để mỗi khi nghĩ tới họ có thể thực sự sống trong một thế giới khác, nước mắt sẽ lại khiến cậu mềm lòng.
Mọi người đều yêu Thẩm Kim Đài, chẳng phải là vì tình cảm với các nhân vật hay sao.
Thẩm Kim Đài ngẩng đầu lên giữa sân khấu, cận cảnh khuôn mặt cậu xuất hiện trên màn hình, đôi mắt cậu sáng ngời đẫm nước mắt.
Thẩm Kim Đài quay lại nhìn Bạch Thanh Tuyền giữa tiếng vỗ tay của khán giả rồi lùi lại, Bạch Thanh Tuyền bước tới, đôi mắt đỏ hoe, bước tới micro rồi đứng lặng người.
"Đầu tiên," Cậu nói trong nước mắt: "Đầu tiên, tôi muốn cảm ơn công ty của tôi, Truyền thông Ánh Dương, đã giành cho tôi một bộ phim tốt như vậy. Thứ hai, tôi muốn cảm ơn đạo diễn Tôn cùng biên kịch Tống..."
Cậu không chuẩn bị cho bất kỳ bài phát biểu nhận giải nào. Đây chỉ là những suy nghĩ của cậu vừa nãy khi nghe bài phát biểu nhận giải của Thẩm Kim Đài: "Cũng cảm ơn ban giám khảo đã cho tôi một giải thưởng tốt như vậy. Nhưng tôi muốn đặc biệt gửi lời cảm ơn tới Kim Đài," Cậu ta ngó qua Thẩm Kim Đài, nói: "Hôm nay khi bước trên thảm đỏ, cậu ấy còn nói với tôi, nếu không có tôi, có thể cậu ấy đã không đi đến ngày hôm nay.
Tôi lúc đó còn hơi xấu hổ, nhưng bây giờ cuối cùng tôi cũng có thể nói ra. "
"Cậu là diễn viên yêu thích của tôi. Tôi tin rằng ngay cả khi không có tôi, cậu vẫn sẽ tỏa sáng rực rỡ. Cậu đi tới đâu cũng sẽ được bao phủ trong ánh vàng."
Thẩm Kim Đài mỉm cười dịu dàng nhìn Bạch Thanh Tuyền, nước mắt cậu chực trào ra.
"Hợp tác với cậu, tôi đã được lợi rất nhiều, không có cậu, tôi đã không đứng đây. Cảm ơn cậu."
Mối quan hệ nhân quả giữa hai người họ vừa phức tạp vừa kì diệu, sự xuất hiện của Thẩm Kim Đài đã phá vỡ mọi thứ và tạo ra mọi thứ ngày hôm nay, giống như một hiệu ứng cánh bướm vậy.
Nhưng cuộc đời không có nếu như, khoảnh khắc này là khoảnh khắc tuyệt vời nhất trong cuộc đời này.
Cuối tháng 11 ở Nam Thành đã nổi gió lớn, một người đàn ông cao lớn rắn rỏi cầm điếu thuốc trên tay nhìn lên màn hình lớn ở quảng trường, còn trên màn hình lớn chính là Bạch Thanh Tuyền đang cầm một chiếc cúp, rưng rưng nở nụ cười rạng rỡ.
Một người đàn ông trung niên hơi say đi tới: "Ông chủ, sao chưa đi vậy?"
Người kia nhìn theo ánh mắt của hắn, nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Thanh Tuyền.
Người đàn ông trung niên cười nói: "Ông chủ, anh vậy mà lại theo dõi mấy ngôi sao này à. Tôi nghe Tiểu Phương từ phòng làm việc nói, còn không tin cơ."
"Theo đuổi à." Người đàn ông trẻ tuổi kia để kiểu tóc đầu đinh, khuôn mặt kiên nghị, hơi có chút lạnh lùng: "Thích em ấy, gần mười năm."
Chỉ là giữa bọn họ không còn khả năng nữa. Có điều bất cứ khi nào hắn muốn buông tay, ngẩng đầu lên, lại luôn có thể nhìn thấy cậu.
Ánh trăng sáng trong lòng hắn, ánh trăng sáng mà hắn không biết có thể quyến luyến đến khi nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!