Chương 6: Nổi Giận (1)

Anh nói sẽ học nấu ăn, thật ra là phá hoại thì đúng hơn. Dưa chuột thì đem băm, hành cũng băm, cà rốt thì đem xay,... Cô đau đầu vì anh.

- Stop! Ngạo đệ. Đệ đừng phá tỷ nữa. Đứng ra một bên cho tỷ làm.

- Yêu tinh tỷ tỷ. Hôm nay anh xem em làm, ngày mai thì dạy anh từ bước cơ bản.

- Ok!

Anh tránh ra cho cô làm, nhìn bóng lưng bận rộn trong bếp của cô, anh mỉm cười. Anh muốn thấy hàng ngày. Anh bước đến ôm lấy cô từ phía sau, đặt cằm lên vai cô.

- Anh đi ra chỗ khác chơi!

- Tiểu yêu tinh. Em ngoan ngoãn làm tiếp đi. Nếu em còn nói thêm, anh không biết anh sẽ làm gì.

Cô nghe lời anh im lặng làm tiếp công việc nấu ăn của mình. Xong việc, cô sắp xếp tất cả ra bàn. Anh đặt cô ngồi trên đùi mình. Gắp từng món đút cho cô.

- Đây là lần thứ mấy anh đút em rồi?

Cô trừng mắt bặm môi nhìn anh.

- Em bỏ cái môi của em ra.

Cô không nghe lời, anh bỏ đũa lấy tay ôm mặt cô, đưa môi mình chạm môi cô, cô trợn tròn mắt không biết lưỡi của anh đã đi vào miệng mình tung hoành ngang dọc từ lúc nào. Anh hôn cuồng nhiệt. Cho đến khi cô thiếu chút thở không nổi anh mới buông cô ra.

- Đây là kiểu trừng phạt nhẹ nhất vì tội không nghe lời.

Cô trừng mắt bĩu môi nhìn anh, má hồng phúng phính đáng yêu làm anh điên đảo.

- Em bỏ ngay cái hành động đáng yêu đó. Anh không biết anh sẽ làm gì em.

Cô lại bĩu môi rũ mắt cúi đầu xuống, ngoan ngoãn ăn đồ ăn anh đưa cho.

22 giờ...

- Phòng em ở đâu?

- Bên này. Đi theo anh.

Anh biết, nếu nói ngủ cùng phòng anh, cô sẽ không ngủ, thậm chí có thể nằm trong phòng khách. Anh cố ý sắp xếp một phòng cho cô, giường ngủ King size, phòng anh cũng đổi thành giường King size, tường phòng đổi thành màu xanh, tất cả đều vì cô mà chuẩn bị.

Anh đưa cô vào căn phòng anh chuẩn bị cho cô, ôm cô ngồi xuống giường.

- Anh về phòng. Em ngủ đi.

- Ok!

Anh đặt cô nằm xuống giường, đắp chăn cho cô rồi đóng cửa phòng đi ra. Chưa đầy 5 phút cô đã ngủ, nửa đêm anh mở cửa phòng bước vào, nằm xuống giường kéo cô vào lòng đánh một giấc tới sáng.

5 giờ sáng...

Anh nhẹ nhàng ngồi dậy chạy về phòng mình.

1

7 giờ...

Cô thức giấc, mặc một chiếc áo sơ mi đen cùng quần jeans, đi đến công ty. Anh đã ngồi trong bàn ăn chờ cô trước, nhìn thấy cô, anh vỗ vỗ đùi mình, cô ngoan ngoãn ngồi xuống, sau khi hai người ăn xong thì anh đến chỗ anh cô đến chỗ cô.

Lam thị...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!