Anh ôm cô đặt lên giường trở lại. Cô nhìn quanh cái phòng anh, đâu phải phòng cô? Phòng cô màu xanh nha, lại còn có cái giường King nữa, cái giường này chỉ bằng nửa cái giường cô. Nhìn lại quần áo mình! Cái quái gì đây? Cô hôm qua mặc sườn xám nha, sao lại biến thành áo sơ mi to đùng cùng quần lót?
- Ông anh. Đây là đâu?
- Em gọi anh là cái gì?
- Ngạo. Đây là đâu?
- Phòng anh.
- Áo này ở đâu ra?
Tay cô chỉ chỉ vào cái áo sơ mi trên người mình..
- Áo em đang mặc là của anh.
- Vậy anh đã thấy cái gì không nên thấy rồi?
- Thấy hết rồi.
- Cái... cái gì thấy hết?
- Thì cơ thể em.
- Huhu em không muốn sống nữa. Cha mẹ ơi con không muốn sống nữa huhu. Làm sao đây, làm sao đây?
- Em làm quá. 8 giờ sáng rồi. Anh đưa em về nhà.
- Ăn mặc như vậy đi về nhà?
- Anh có áo thun với quần thể thao nha.
Anh đưa áo thun quần thể thao của mình cho cô, cô mặc vào, rộng thùng thình. Anh đúng là... đúng là người khổng lồ mà.
2
Cô bước xuống lầu, anh đang ngồi ở bàn ăn, anh vỗ vỗ đùi, cô làm sao hiểu ý anh chứ? Anh tiến lên ôm cô ngồi trên đùi mình. Đút từng món cho cô.
- Chúng ta là giống mẹ chăm con nha.
- Em không còn ý nghĩ khác à?
- Ý gì?
- Chồng chăm vợ chẳng hạn?
- Đồ điên. Không còn gì nữa, em đi về đây.
Cô phóng ra khỏi người anh, leo lên chiếc Lexus đỏ, anh đi theo sau. Chiếc xe đi trên đường, ghé vào biệt thự Lam gia. Cha cô đã đứng chờ từ sớm. Thấy bóng dáng con gái cưng, ông mỉm cười.
- Tuyết Tuyết, hôm qua đi chơi có vui không?
- Đi chơi? Con là đi ngủ!
- Ngủ... Vậy...
- Con đi thay đồ rồi đi làm đây.
Cô chạy vọt lên phòng mình, bỏ lại cha mình đứng mỉm cười, Ân Ngạo đi đến chỗ cha cô. Hai người trò chuyện với nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!