Chương 3: Buổi Tiệc (3)

Mẹ anh và cha cô đi đến một gốc nói chuyện, hai người già đang bày mưu tính kế để trở thành thông gia.

- Lão Lam. Ông làm sao mà sinh được một đứa nhỏ đáng yêu như vậy?

- Nó thừa hưởng vẻ đẹp của Tử Hoa.

Đôi mắt ông thoáng buồn, nhớ đến người vợ quá cố của ông, Tử Hoa của ông, ông thật sự không muốn vợ của mình mất đi chút nào.

- Tử Hoa vì sinh Tuyết nhi mà qua đời, nghĩa là cô ấy đem tình yêu của mình dành cho Tuyết nhi gởi gắm chỗ ông, ông cũng đừng đau buồn nữa, cố gắng thương yêu Tuyết nhi là được rồi!

- Ừ. Chúng ta hẹn bọn bạn già đi du lịch đâu đó nửa năm đi, tôi mang Tuyết Tuyết sang nhà bà, hai đứa sống chung sáu tháng, tôi không tin lúc trở về không có cháu ngoại.

- Lão hồ ly này. Ý hay nha. Tháng sau đi được rồi.

- Được được. Thôi, đến giờ rồi, tôi lên đó giới thiệu Tuyết Tuyết đây.

Bà gật gật đầu. Xem ra, ông bạn già này của bà muốn có cháu ngoại đến phát điên rồi. Mà bà cũng muốn có cháu nội...

- Cảm ơn các vị đã nể mặt Lam Triệt tôi đến đây dự bữa tiệc này. Hôm nay tôi sẽ nhường lại chiếc ghế Tổng giám đốc Lam thị cho con gái cưng của tôi. Lam Tuyết.

Anh thì đang bị đám tiểu thư bao vây, cô thì bị đẩy ra ngoài, khi nghe cha mình gọi tên, cô nhanh chân bước lên chỗ cha mình.

- Chào. Tôi là Lam Tuyết, từ nay về sau mong mọi người giúp đỡ. Bắt đầu buổi tiệc thôi!

Cô không quên cười khuyến mãi một cái, làm đám thiếu gia ở bên dưới điên đảo. Trong đó có cả Ân Ngạo.

Cô bước xuống dưới, ký giả phóng viên vây lấy cô. Hỏi những chuyện không đâu, cô trả lời qua loa rồi chạy mất, đi đến một góc, lại bị đám thiếu gia kia bao vây.

- Lam tiểu thư, cô thật xinh đẹp nha.

- Lam tiểu thư, không biết có thể vinh hạnh xin một cái hẹn hay không?

- Lam tiểu thư, chúng ta sẽ liên lạc thường xuyên chứ?

...........

Ân Ngạo nhìn quanh không thấy cô. Liếc mắt nhìn đám đông toàn là nam kia, chạy lại, đẩy những người kia ra bước vào chỗ cô, nhìn vẻ mặt mệt mỏi của cô, anh không khỏi đau lòng, chạy đến ôm lấy cô.

- Xin lỗi. Lam Tuyết từ lâu đã là người phụ nữ của Ân Ngạo tôi.

Anh cố nhấn mạnh từ 'người phụ nữ của Ân Ngạo'. Đám thương nhân trẻ tuổi kia biết rõ, người đàn ông trước mặt này tuyệt tình tàn khốc, thứ anh ta muốn, đừng nghĩ giành được. Huống chi Lam Tuyết quyền cao chức trọng như vậy, cả thế giới chỉ xứng với một mình Ân Ngạo thôi.

Anh ôm cô đi về nhà mình. Cô đã sớm mệt mỏi rồi, chỉ muốn đặt lưng xuống giường ngủ. Xe của anh dừng trước biệt thự Ân gia, anh ôm cô gái nhỏ bước xuống, cô đã sớm ngủ rồi. Anh tiến vào trong, đi thẳng lên tầng 6 bước vào phòng mình, đi thay ra một bộ đồ thoải mái hơn, lại lấy ra một cái áo sơ mi, thay ra cho cô.

Anh hiểu rõ, anh muốn ăn cô, nhưng bây giờ thì chưa được, đợi khi cô chấp nhận, anh mới ăn cô.

Nếu như cô mãi không chấp nhận, anh sẽ cố gắng để cô chấp nhận.

- Tiểu yêu tinh. Bộ dạng của em bây giờ là đang dụ dỗ người khác phạm tội.

Anh cúi xuống hôn lên vầng trán rộng của cô, nụ hôn dời xuống cái cổ trắng nõn, anh ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt của cô gái nhỏ. Gương mặt đang ngủ của cô giống như thiên thần.

- Ngủ ngon. Tình yêu của anh.

3

Anh đứng lên cầm lấy điện thoại gọi cho mẹ mình.

- Mẹ. Lam Tuyết đang ở phòng con, mẹ nói với bác Lam ngày mai con đưa Tuyết nhi về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!