Chương 2: Buổi Tiệc (2)

Hạ Vũ Nguyên biết mình không nên chọc giận người đàn ông này, chỉ dám đi theo sau anh. Ngồi trên xe không ngừng thay đổi kiểu ngồi để lộ phần da thịt của mình. Anh từ đầu đến cuối không hề nhìn đến người phụ nữ ngồi cùng xe với mình. Còn cô ta, chăm chú nhìn mong lấy được sự chú ý của anh.

- "Dừng xe."

Đi đến trước một khách sạn sang trọng, anh lại bảo tài xế dừng xe. Hạ Vũ Nguyên nghĩ chắc anh đã động lòng rồi, muốn cùng mình... Suy nghĩ đến người đàn ông hoàn mỹ này ở trên giường... Thực sự là một con dã thú nha.

- "Xuống xe."

- "Anh định... Tối nay có được không?"

- "Ảo tưởng. Bên đường có một cửa hàng quần áo, cô đi qua đó tìm một cái sườn xám mặc vào đi. Đi với tôi làm sao lại ăn mặc lôi thôi như vậy?"

Cô ta vỡ mộng. Mỉm cười, hóa ra cô ta là 'tự mình đa tình'.

Hạ Vũ Nguyên đi sang cửa hàng sang trọng kia, nhìn trúng một cái sườn xám đỏ. Nhân viên phục vụ cung kính với cô ta.

- "Tiểu thư. Cô thật có mắt nhìn, bộ sườn xám này trên thế giới chỉ có ba cái, cái này là cái cuối cùng."

- "Tôi thay ngay. Tính tiền đi."

Cô ta lấy ra chiếc thẻ vàng Ân Ngạo đưa cho, tính tiền rồi đi vào trong thay ra.

Qủa thực Hạ Vũ Nguyên là một cô gái xinh đẹp lại quyến rũ, khiến bao người đàn ông muốn nhào vào ăn. Nhưng đối với Ân Ngạo, đàn bà chỉ là một loại cỏ rác.

Chiếc xe đi tiếp đến nhà hàng Anh Túc, Hạ Vũ Nguyên bước xuống trước, tiếp theo là Ân Ngạo, vừa bước xuống xe, ánh mắt anh nhìn về hướng một cô gái nhỏ mặc sườn xám y hệt Hạ Vũ Nguyên đang đi về phía nhà hàng. Cô gái có mái tóc đen dài, làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ mọng, nhìn kỹ không có chút son phấn nào.

Cô đi đến nhà hàng. Hạ Vũ Nguyên đi ngang qua va chạm vào cô. Không xin lỗi ngược lại còn bắt lỗi cô.

- Cô không có mắt hay sao? Dám chạm vào bổn tiểu thư?

Cô gái nhỏ nhắn kia không có một chút biểu hiện tức giận gì, tiến đến trước mặt Hạ Vũ Nguyên.

- Con mắt nào của cô thấy tôi đụng cô?

- Ai ở đây cũng thấy. Cô đừng có mà không biết điều.

- Vậy cô thấy sao không né đi? Ở đó mà góng?

- Trẻ con như cô tôi không chấp. Nhìn cô ăn mặc kìa, cái sườn xám y hệt tôi, đồ giả đúng không? Nhìn cô chẳng có miếng tôn quý gì.

- Tôn quý hay không lát nữa cô sẽ biết thôi.

Từ đầu đến cuối Ân Ngạo không hề nói câu gì, anh chăm chú nhìn cô gái nhỏ, không hiểu vì sao, anh muốn bảo vệ cô, muốn đem cô trói bên cạnh mình cả đời, muốn sáng sớm mở mắt ra sẽ nhìn thấy cô. Anh tiến đến trước mặt Hạ Vũ Nguyên.

- Cút.

- Ngạo, anh xem con bé này ăn hiếp người ta.

- Tôi, nói, cô, cút.

Anh gằng từng chữ, Hạ Vũ Nguyên nhục nhã che miệng chạy đi. Anh quay lại nhìn cô gái nhỏ.

- Cô bé. Em có sao không?

Cô bé?

Đây là người thứ 'n' gọi cô là cô bé. Thật sự thì cô đã 18 tuổi rồi, cô chỉ là có gương mặt giống con nít thôi, với lại dáng người 1m65 đâu có bé lắm đâu sao là cô bé được. Cô bĩu môi, má hồng phúng phính nhìn anh.

- Bỏ ngay cái từ cô bé!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!