Chương 19: Thụy Sĩ (3)

Cô mặc chiếc váy suông hoạt hình ung dung đi xuống phòng khách. Mọi người vẫn chưa biết gì, ngoại trừ anh.

- Anh hai!

Cô nũng nịu gọi Đông Phương Triết. Nghe đến giọng cô, Đông Phương Triết vui vẻ nhìn đứa em gái nhỏ.

- Sao vậy? Bảo bối?

- Em đói.

- Anh nấu cháo cho em rồi. Theo anh.

Cô mỉm cười thoải mái sải bước theo Đông Phương Triết. Mã Lập Hi, Đông Phương Húc cùng anh bước theo sau cô đi vào phòng bếp, nhìn thấy cô ăn ngon lành. Đông Phương Húc và Mã Lập Hi có hơi tức giận.

- Tuyết Tuyết, em kêu anh làm cơm cuộn, rốt cuộc chưa mang ra em đã chạy lên phòng.

- Anh nữa, tại sao canh rong biển em không uống?

Cô xem như không nghe thấy, tiếp tục ăn món cháo ngon miệng anh hai làm, hồi lâu, hai người kia nói đến nổi đau cả miệng, cô nhứt cả đầu.

- Anh ba, anh tư. Hai anh sắp là cậu của một đứa bé rồi, tại sao lại có thể trẻ con như vậy? Sau này làm sao có thể làm cha đây?

Đông Phương Triết đang ngồi đối diện nhìn cô ăn bật cười, Đông Phương Húc cùng Mã Lập Hi cũng cười. Chừng ba giây sau mở tròn mắt. Nhìn Lam Tuyết.

- Bảo bối. Cưng nói cái gì?

Ba người đồng thanh, nhìn sang Ân Ngạo đang hả hê bên kia.

- Ân Ngạo, tại sao Tuyết Tuyết của chúng tôi có thai?

- Tôi với Tuyết nhi kết hôn rồi, mang thai là chuyện thiên kinh địa nghĩa (bình thường).

- Quên. Sao đây? Trai tên gì gái tên gì?

- Gái là Ân Ngôn Tư, trai là Ân Lãnh.

- Anh nghĩ ra khi nào vậy?

Cô mở tròn mắt nhìn anh. Xem ra người này muốn con phát điên rồi.

- Ngày đầu gặp em.

Cái gì đây? Ngày đầu gặp nhau đã xác định sẽ sống chung sao?

- Sao anh biết có ngày này mà đặt tên?

- Anh chắc chắn sẽ có ngày này. Em nghĩ thử đi, lần đầu gặp anh đã lấy cái lý do vô lý nhất trên đời để bắt cóc em, sau đó mặt dày bám dính em cả tháng trời. Còn nữa, cái đêm đầu tiên chúng ta ân ái là anh cố ý, làm xong cưới. Anh chịu.

- Cái tên vô sỉ này.

Cô bĩu môi phồng má. Mặt cô lúc này đỏ lên trông thật đáng yêu. Cô tức tối đi lên phòng ngồi trên giường, anh mỉm cười chạy theo cô, ngồi cạnh ôm cô vào lòng.

- Bà xã à! Không làm như vậy sao em chịu lấy anh chứ?

- Cái này đó em cứ nghĩ anh là do say rượu mới như vậy, không cần bắt anh chịu trách nhiệm, em định về với ngoại với các anh...

- Nhưng anh không để em đi. Em chỉ có thể là của một mình Ân Ngạo anh.

- Em biết rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!