Chương 10: Dáng Đi Đáng Yêu

Đến sáng hôm sau, anh tỉnh lại, nhìn quanh phòng, quần áo nữ, cả đồ lót... Đều là của cô. Lại thấy gì đó lạnh lạnh, nhìn xuống người mình không có mảnh vải che thân, lại vô tình thấy trên grap giường màu trắng có một lõm máu đỏ... Lại nhớ đến chuyện hôm qua mình làm, cô đã trở thành người phụ nữ của anh. Nhưng cô đâu? Anh chạy vào phòng tắm, không có cô. Lại choàng áo tắm đi ra khỏi phòng, vừa ra khỏi đã thấy người làm.

- Tuyết nhi đâu?

Anh lạnh lùng hỏi, cô đã đi đâu? Anh sợ mất cô, sợ cô đi khỏi cuộc đời anh. Anh phải trở về cuộc sống tối tăm như trước kia sao? Không được, đã là người phụ nữ của Ân Ngạo anh, cả đời phải ở bên anh.

- Thiếu gia, tối hôm qua tiểu thư từ phòng cậu đi ra, đã về phòng mình.

- Các người thấy cô ấy như thế nào?

- Dạ. Dáng đi khác với trước đó rất nhiều, còn nữa, vẻ mặt rất thiếu thần sắc.

Người làm bình thường thấy cô sắc nước hương trời, đêm qua lại như người mất hồn, mắt đẫm lệ đi khập khiễng về phòng mình.

Anh nghe đến đây, đau lòng chạy đến phòng cô. Mở cửa bước vào, nhìn cô gái đang ngủ say trên chiếc giường lớn. Anh đi đến bên cô, nhìn đôi mắt còn ngấn nước mắt. Lại nhìn xuống cơ thể cô, cởi áo choàng của cô ra, nhìn cơ thể đầy dấu hôn, nhìn bộ ngực đẩy đà có những dấu bầm tím. Anh thật quá đáng, chính là lần đầu của cô, lại làm cô ra nông nỗi này. Nhưng mà bây giờ đã hơn 9 giờ sáng rồi. Sao cô lại chưa tỉnh? Chắc là bị dày vò mệt rồi, thôi thì nằm đây chờ cô tỉnh lại.

Chợt người làm bên ngoài gõ cửa.

- Thiếu gia. Đông Phương nhị vị thiếu gia, Mã thiếu gia đến tìm cậu.

- Kêu họ ngồi dưới đó, tôi xuống ngay.

Anh hôn lên vầng trán rộng của cô. Rời khỏi cơ thể cô trở về phòng mình.

10 phút sau...

Anh mặc quần jeans áo thun đi xuống nhà, lúc này nhìn anh dễ gần hơn. Vừa nhìn thấy Mã Lập Hi, lại nhớ đến hình ảnh cô cùng hắn cười nói. Lúc cô tỉnh lại, có phải sẽ lại chạy đến bên Mã Lập Hi không?

- Ngạo.

Ba người đồng thanh hô to. Anh bước xuống cười cười.

- Hôm nay các cậu là muốn sang đây ăn sáng đúng không?

Anh nói giọng lạnh lùng.

- Húc. Lúc sáng em có gọi cho con ác ma kia, nhưng em ấy không nghe máy, định dắt đến đây chơi nhưng mà không tìm được.

Mã Lập Hi lên tiếng, ba người anh trai này luôn quan tâm đến bửa ăn giấc ngủ của cô.

- Lam...

- Anh không cần tìm. Ác ma mà anh nói đang ở đây!

Đông Phương Húc định nói gì đó, lại bị cô nhảy vào miệng ngồi. Cô mặc váy suông hoạt hình đi xuống lầu. 4 người đàn ông nhìn thấy dáng đi của cô thì dở khóc dở cười. Anh thì không hiểu chuyện gì đang xảy ra, 3 người kia cũng vậy. Sao cô lại ở nhà Ân Ngạo?

- Anh hai, anh ba, anh tư. Các anh thật có lòng. Không quen biết chủ nhà có thể chạy đến đây để mang em đi ăn, nhưng mà xin lỗi, em hôm nay rất mệt, cũng không muốn ăn gì, em chỉ muốn ăn...

Anh nghe thấy tiếng 'Anh hai, anh ba, anh tư.' cũng không hiểu. Chuyện gì đang xảy ra đây?

- Em muốn ăn gì?

Anh hỏi cô, cô chuyển tầm mắt qua nhìn anh lại thoáng một tia đau lòng. Nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh.

- Em vừa suy nghĩ em không muốn ăn nữa. Đông Phương Triết, Đông Phương Húc, Mã Lập Hi. Lam Tuyết em nhớ ra ba người anh trai các anh thiếu nợ quà sinh nhật hai năm của em.

- Vậy em muốn gì? Nhưng mà hôm nay dáng đi của em là dáng đi rất đáng yêu nha. Nhìn giống phụ nữ có thai.

Ba người đồng thanh, chuẩn bị tinh thần sắp bị uy hiếp. Cô đảo mắt nhìn Đông Phương Triết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!