Nhóm binh lính nhìn qua thì thấy không biết khi nào đã có một người đang ngồi xổm, trên người mặc thanh sam, tướng mạo nho nhã tuấn tú, nhưng đôi mắt lại giảo hoạt như hồ ly.
Dáng vẻ đường đường nhưng cử chỉ thì không còn gì để nói, trong tay hắn còn có một bát mì đao tước nóng hổi, một bên hút mì một bên thì mặt sáng ngời nhìn bọn hắn chằm chằm.
Nhóm binh lính này là người cũ của đại doanh Tây Châu, trước đó chưa từng gặp qua Trì Thanh, nhưng thấy quần áo cùng phong thái của hắn thì nháy mắt nhận ra đây là quân sư ma mãnh bên người Đại tướng quân trong lời đồn, mọi người đều gọi hắn là "Thanh y tiếu diện hồ".
Trên đời này không có người nào dễ nói chuyện hơn hắn, nhưng người này cùng ngươi trước đó một giây có thể vui vẻ trò chuyện, giây sau liền có thể không chớp mắt mà chặt đầu ngươi.
Nhóm binh lính đổ mồ hôi lạnh ngập ngừng nói: "Trì...! Trì quân sư?"
"Ài, các ngươi nhận ra ta à?" Trì Thanh hút trượt một ngụm mì, chợt sờ lên mặt mình, nghĩ không lẽ dáng dấp hắn quá anh tuấn ai cũng nhìn ra.
Nhóm binh lính nhịp tim nổi như trống, Hỏa Đầu doanh mở bếp tư là làm trái quân quy.
Trước đây Đại tướng quân tiền nhiệm biết nhưng nhắm một con mắt, có điều bây giờ vị mới nhậm chức này có danh xưng là Diêm Vương sống.
Đều nói quan mới đến đốt ba đống lửa, trước đó vài ngày vì chuyện náo loạn trong doanh kỹ đã đốt ngọn lửa thứ nhất, Hỏa Đầu doanh có khi là ngọn lửa thứ hai sắp phát hỏa.
Trì Thanh nhìn từng hán tử thân cao tám thước thấy hắn mà mặt như màu đất, lập tức mất hứng thú, thầm trách hung danh của Phong Sóc thật quá đáng sợ làm cho bản thân hắn là một người hòa ái dễ gần cũng bị liên lụy, nhân duyên trong doanh đội thật không tốt.
Hắn đứng dậy vỗ vỗ bụi đất trên áo choàng, để lại một câu: "Đêm nay ta cũng muốn đi Hỏa Đầu doanh nếm thử.", liền bưng bát mì nhanh nhẹn hướng doanh trướng của Đại tướng quân mà đi.
Mấy binh lính bây giờ mới dám thở ra.
Lúc Trì Thanh tiến vào thì Phong Sóc mới từ Diễn Võ Trường trở về không lâu.
Vì thuận tiện cho diễn võ nên hắn mặc giáp nhẹ màu sáng, tóc dài dùng trâm quấn lên, ánh mắt nhìn người luôn lạnh lùng khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Nếu như có nét bút hỏng thì có lẽ là do gương mặt kia, thật là so với nữ tử còn xinh đẹp hơn, cũng may là vì có vài phần sát khí trên mày kiếm nên lại thêm mấy phần khí khái hào hùng.
Tướng mạo của Phong Sóc có mấy phần giống mẫu phi có tiếng họa nước yêu phi của hắn.
Thậm chí trong cung còn có lời đồn, năm Phong Sóc mười hai tuổi có một vị vương tử phiên bang đến kinh bái phỏng, thấy Phong Sóc như thần tiên hạ phàm, tưởng là công chúa nên đã cầu tiên đế tứ hôn.
Lời đồn này thật giả không biết nhưng Phong Sóc năm mười hai tuổi không biết vì lý do gì mà tức giận giết vị vương tử phiên bang kia là thật, bởi vậy còn làm thánh nhan tức giận, bị đày đi sung quân rèn luyện năm năm.
Phong Sóc cũng rất chán ghét người nào dựa vào dung mạo của hắn mà nói chuyện.
Lúc tiên đế bệnh nặng không thể lâm triều nên để Hoàng trưởng tôn giám quốc, các vị đại thần ủng hộ Hoàng trưởng tôn cảm thấy Hoàng trưởng tôn đắc thế nên trên triều đình nói móc Phong Sóc nam sinh nữ tướng liền bị hắn rút kiếm chặt đầu ngay ở Kim Loan điện, làm cả triều văn võ khiếp sợ.
Trì Thanh theo Phong Sóc nhiều năm nên biết rõ tính hắn, ánh mắt không bao giờ hướng mặt Phong Sóc nhìn nhiều.
Tự mình tìm cái ghế ngồi xuống, một bên vùi đầu ăn mì một bên hỏi Phong Sóc: "Hôm nay huấn luyện 5000 binh lính Tây Châu thấy thế nào?"
Hắn lúc nãy có thấy tướng sĩ từ Diễn Võ Trường từng người mệt như chó dìu nhau trở về liền biết được Phong Sóc huấn luyện có bao nhiêu tàn ác.
Phong Sóc nhớ tới đám binh sĩ yếu ớt kia thì thần sắc càng lạnh: "Một đám thùng cơm, nếu Bắc Nhung xâm phạm thì tất cả đều chờ bị người chặt đầu đi.
Đúng là phế vật!"
Trì Thanh miệng nhai mì, hàm hồ nói: "Cái này không phải như ngài dự liệu sao? Dù sao lão thất phu Phiền Uy kia sao có thể lưu một đội quân tinh nhuệ cho ngài được?"
Phong Sóc nhíu mày, thật sự chướng mắt tướng ăn này của Trì Thanh, dù sao cũng là phụ tá số một bên cạnh hắn, thế nhưng tướng ăn cứ như tám đời chưa được ăn cơm, người ngoài gặp sợ là cho rằng hắn khắt khe người dưới.
Giáo dưỡng tốt làm hắn không thể nói Trì Thanh được: "Ngày mai tất cả tướng sĩ đại doanh Tây Châu đều phải theo quân của Liêu Nam Vương huấn luyện chung."
"Binh lính Tây Châu sao có thể so với đám lính một tay ngài mang được.
Đại doanh Tây Châu có mười vạn người, không mệt chết thì cũng trốn chết." Trì Thanh lại bắt đầu hút mì nói, âm thanh kia Phong Sóc nghe tới vô cùng chói tai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!