Hôm sau vừa tới canh năm Khương Ngôn Ý liền tỉnh.
Vết thương trên trán trong đêm đau dữ dội làm nàng ngủ cũng không yên ổn.
Nghĩ đến lát nữa còn phải đi Hỏa Đầu doanh làm việc nên nàng dứt khoát nhẹ chân nhẹ tay mặc quần áo đứng dậy.
Đúng lúc này nàng phát hiện giường Xuân Hương ở phía đối diện không có ai.
Giờ này bên ngoài còn tối tăm mờ mịt, Khương Ngôn Ý đoán là Xuân Hương đi tiểu đêm nên không hề để ý.
Nàng ra khỏi phòng đi rửa mặt.
Bên ngoài có để mấy vại nước lớn, nước bên trong là cho các nữ nhân trong doanh trại dùng, mỗi ngày đều có tướng sĩ phụ trách gánh nước đem nước đổ đầy.
Sáng sớm cuối thu, nước trong vại lạnh thấu xương làm Khương Ngôn Ý cóng đến run lập cập.
Bây giờ thời tiết này còn có thể miễn cưỡng chấp nhận, tới mùa đông lạnh hơn nữa mà dùng nước này rửa mặt sợ phải nhiễm phong hàn.
Trong quân doanh điều kiện không tốt, rất nhiều người đều không đánh răng, nhưng Khương Ngôn Ý từ nhỏ có bệnh thích sạch sẽ, tự nhiên nhịn không được.
Người xưa đều là đem cây dương chi cắn mềm rồi làm bàn chải đánh răng, sau doanh trại các nàng là Hồ Dương Lâm, Khương Ngôn Ý chuẩn bị đi tìm đồ để làm bàn chải đánh răng.
Nàng vừa tới Hồ Dương Lâm liền gặp Xuân Hương bước từ trong rừng ra, tóc cùng vạt áo đều có chút loạn, từ cổ đến ngực đều che kín vết tím xanh, mép váy còn dính chút dịch.
Xuân Hương chạm mặt Khương Ngôn Ý nên có chút bối rối, vội vàng che kéo vạt áo che ngực chạy về hướng doanh trại.
Khương Ngôn Ý tuy chưa ăn qua thịt heo nhưng đã thấy qua heo chạy.
Đối với sinh hoạt cá nhân của người khác nàng không có quyền phê phán, vì để tránh cho xấu hổ, nàng cố ý lấy mấy nhánh dương chi rồi chậm chạp trở về.
Khi Khương Ngôn Ý về doanh trại, Xuân Hương đã đổi một bộ váy áo sạch sẽ, những nữ nhân khác cũng lục tục ngo ngoe đứng dậy.
Lúc các nàng rửa mặt xong rồi đến Hỏa Đầu doanh, trên lò đã nhóm lửa.
Hôm nay Lưu Thành xin nghỉ nên người phân việc cho các nàng là Triệu Đầu Nhi, Khương Ngôn Ý tất nhiên là được trực tiếp tiến vào làm trợ thủ cho đầu bếp Lý.
Việc phải làm tương đối đơn giản là làm màn thầu, nhào bột mì mà thôi.
Có điều số lượng khổng lồ nên cũng thấy vất vả.
Món ăn sáng hôm nay cho các tướng quân là mì đao tước*, đầu bếp Lý để Khương Ngôn Ý sớm đem bột đi nhào.
*Mì đao tước: hay mì dao cạo, cách chế biến là dùng dao để cạo ra sợi mì.
Khương Ngôn Ý trong lòng biết làm mì đao tước là khảo nghiệm bản lĩnh nhào bột nhất.
Lúc nhào bột cho bột ít nước nhiều hay bột nhiều nước ít đều là vấn đề lớn.
Nếu như bột nhào không tốt, lúc hạ đao bị dính dao không nói, mì còn dễ đứt, mì lúc nấu xong còn xấu.
Nàng lúc này phải đem tinh thần nâng lên mười hai vạn để làm.
Đầu bếp Lý ngồi bên cạnh vừa uống trà vừa nhìn Khương Ngôn Ý nhào bột mì.
Bởi vì hôm qua thấy hai bát miến chua cay của nàng nên đầu bếp Lý cảm thấy công phu nhào bột của nàng không tới nơi tới chốn, hôm nay chuẩn bị chỉ cho nàng một hai.
Có điều nhìn qua lại phát hiện động tác nhào bột của Khương Ngôn Ý rất ra dáng, đến hắn cũng tìm không ra chỗ sai, không giống như là người không biết làm.
Trong lòng chợt cảm thấy kỳ quái, nhưng mà không chờ hắn mở miệng hỏi, trong bụng đột nhiên thấy quặn đau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!