Chương 6: Miến Chua Cay

Khương Ngôn Ý có chút ngoài ý muốn, đầu bếp Lý ý là đem cái đơn này cho nàng.

Triệu Đầu Nhi đêm nay cũng nhìn ra bé con này là người chịu khó, nói: "Ngươi tự đem nguyên liệu nấu ăn lại đây, nhớ kỹ số lượng rồi sau lại nói với ta là được."

Khương Ngôn Ý nhận tiền rồi hướng đầu bếp Lý cùng Triệu Đầu Nhi nói cám ơn, tranh thủ thời gian tiến vào bếp nấu ăn.

Hai cái lính gác thấy thế bất mãn nói: "Lý Đầu Nhi, ngài không tự mình xuống bếp à?"

Đầu bếp Lý vỗ vỗ vai: "Đứng lâu trong bếp nên đau thắt lưng, để phụ bếp mới tới làm cho các ngươi."

Hai người nghe xong nữ tử kia chỉ là một phụ bếp lập tức trên mặt không vui, một cái phụ bếp có thể làm ra đồ ăn ngon gì chứ? Bọn họ là trả tiền mà ăn a!

Nhưng cố kỵ đầu bếp Lý, đối phương lại là một tiểu nương tử như hoa như ngọc nên hai người chịu đựng không phát tác.

Hai người không hi vọng xa vời có thể ăn được cái gì ngon, chỉ không kiên nhẫn thúc giục nói: "Được thôi được thôi, tùy tiện làm chút đồ no bụng là được!"

Bọn họ nói chuyện rất lớn, Khương Ngôn Ý ở trong phòng bếp cũng có thể nghe được rõ rõ ràng ràng nên tự nhiên biết được là hai người kia không vui.

Ước lượng tiền đồng trong tay, kỳ thật nàng cũng không rõ lắm tám văn tiền có thể mua được cái gì, nguyên thân là thiên kim phủ Thượng thư, qua tay đều là kim ngọc bảo thạch, bạc vụn còn chưa có sờ qua chứ nói chi là tiền đồng.

Cũng may nàng trước đó thay đầu bếp Lý đi qua nhận nguyên liệu nấu ăn nên biết giá vài loại nguyên liệu.

Nếu tính ra tám văn tiền là chừng giá của hai bát mì.

Nàng đi khố phòng lấy bột mì thì phát hiện đồ dự phòng đã dùng hết, chỉ còn lại đủ lượng để làm màn thầu sáng mai cho các tướng sĩ, không thể động vào.

Phải làm sao mới ổn đây?

Khương Ngôn Ý nhìn thoáng qua bột khoai lang bên cạnh, hai mắt sáng lên.

Cuối thu ban đêm lạnh, ăn bát miến chua cay ấm dạ dày thì không thể tốt hơn! Ở đây bột khoai lang giá thị trường còn thấp hơn bột mì nhiều.

Nàng không rõ cách cổ đại đong đếm thế nào nhưng bằng kinh nghiệm nhiều năm làm đầu bếp, nàng dùng tay cũng có thể cân đo lượng bột đúng tám chín phần.

Triệu Đầu Nhi yên tâm để nàng một mình đi lấy nguyên liệu chính là tín nhiệm nàng, nếu nói thiếu sẽ bị Triệu Đầu Nhi lưu lại ấn tượng xấu.

Khương Ngôn Ý dự định lúc trả tiền cho Triệu Đầu Nhi thì nói mình lấy nhiều hơn chút.

Sau khi có nguyên liệu nấu ăn, nàng đem bột khoai lang đổ vào một cái chậu nhỏ thêm nước khuấy lên để đặc như hồ dán bắt đầu công đoạn làm miến.

Chờ miến nấu xong thì vớt lên, bỏ một ít đậu phộng cùng đậu nành vào nước dùng, lại rưới lên tương thù du cùng giấm chua, hương vị chua cay nháy mắt liền tản ra.

Cuối cùng nàng thả thêm chút hành xắt nhỏ cùng rau thơm, vừa nhìn liền làm người thèm nhỏ dãi.

Đáng tiếc là không có thịt, miến chua cay thiếu thịt không được tính là hoàn mỹ.

Nàng tìm cái khay đem hai bát lớn miến chua cay mang ra: "Hai vị quân gia mời dùng!"

Hai cái lính gác vừa ngẩng đầu thì bị nụ cười của Khương Ngôn Ý làm cho hoa mắt, trong lòng tự nhủ tiểu nương tử này dung mạo so với tiểu thư đại hộ chỉ có hơn chứ không kém.

Có điều khi thấy mì trong bát thì tâm vừa bình tĩnh lại dâng lên.

Kiểu mì trong bát bọn hắn chưa bao giờ thấy qua, màu sắc xám xịt không như sợi mì trắng nõn, khẳng định dùng loại bột mì dở.

Mà sợi mì lại to gần như thân đũa, cái bản lĩnh nhào bột kéo mì này thật không dám khen.

Bọn họ bỏ tiền ra mà phải ăn thứ như vậy.

Đang muốn bộc phát nhưng nhìn thấy tiểu nương tử có nụ cười như gió xuân kia còn đang trông chờ nhìn xem bọn họ thì tâm tư tức giận liền biến mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!