Hắn có chút khó tin, lại múc một muỗng bỏ vào miệng, đầu lưỡi tràn ngập vị giác dù rất nhạt, nhưng đích thực là vị cay mặn.
Phong Sóc lông mày hơi nhíu làm thân vệ bên cạnh bị dọa cho sợ, tưởng đồ ăn không hợp khẩu vị của hắn.
Sau đó lại thấy hắn dùng đũa gắp món ăn khác, cá kho, vịt bát trân, giò heo kho,...! tất cả đều nếm được vị.
Vị mặn cay chua ngọt đều được hắn nếm ra, cảm giác thật mười phần lạ lẫm.
Phong Sóc cầm đũa thần sắc ngưng trọng: "Thức ăn này..."
Thân vệ vội nói: "Thuộc hạ lại phân phó Hỏa Đầu doanh mang một phần tới."
Phong Sóc lắc đầu, lại dùng muỗng bạc múc một khối tào phớ: "Thức ăn này...! hương vị khá được, đặc biệt là tào phớ làm rất tốt.
Thưởng."
Vị giác hình như khôi phục một chút nhưng hắn cố gắng biểu hiện thật bình tĩnh, không để người khác nhìn ra sơ hở.
Tuy vậy thân vệ đã hết sức kinh ngạc, hắn đi theo Phong Sóc nhiều năm rồi, đây là lần đầu tiên thấy chủ tử thưởng cho đầu bếp nên lưu tâm một chút.
Phong Sóc ăn món nào nhiều một chút hắn liền ghi nhớ.
Quan sát một hồi mới phát hiện chén tào phớ kia đã bị ăn đến sạch sẽ làm thân vệ có chút không dám tin vào mắt mình.
Chủ tử mỗi lần dùng cơm đều yêu cầu một bát tào phớ, nhưng trước đây đều là nếm một ngụm xong sẽ không động vào, tình huống như hôm nay trước giờ chưa bao giờ có.
Thân vệ nghĩ chắc phải thưởng thật hậu hĩnh cho mấy đầu bếp ở Hỏa Đầu doanh, đặc biệt là người đã làm món tào phớ kia.
______________
Ban đêm, lửa bên ngoài doanh trại đã thắp.
Sau khi các đại doanh đều đã phái người đến lãnh đồ ăn, người của Hoa Đầu doanh rốt cuộc cũng rảnh rỗi, tốp năm tốp ba ngồi ở chỗ đất trống bên ngoài doanh trại.
Khương Ngôn Ý hôm nay chỉ uống được nửa bát cháo gạo thô, bận bụi đến mức giờ đã đói tới bụng dán vào lưng.
Bữa tối các nàng được phát cho rau xanh cùng cháo gạo thô nấu với nước nấu khoai sọ, so với giữa trưa đã là là tốt hơn nhiều.
Trong quân doanh, chỉ có các tướng quân mới được ăn ba bữa cơm gạo trắng cùng thức ăn.
Các tướng sĩ bình thường buổi sáng chỉ có hai cái bánh bao cao lương cùng một bát cháo gạo thô, buổi trưa thì là một bát cơm gạo thô, buổi tối là cháo gạo thô cùng rau xanh.
Trong bếp dùng bao nhiêu gạo cùng đồ ăn đều có người kiểm tra cùng ghi vào sổ sách, người trong Hỏa Đầu Doanh cũng không dám ăn vụng.
Khương Ngôn Ý bưng chén cháo tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống.
Vừa uống cháo gạo thô khó nuốt vừa nhớ tới hai nữ nhân buổi trưa đem đồ đưa cho hai phụ bếp hòng chiếm chỗ tốt.
Các nàng cố gắng kiếm chút tiền chắc cũng vì muốn được ăn ngon một chút.
Khương Ngôn Ý nhìn thoáng qua mấy nữ nhân ngồi cách đó một khoảng, Xuân Hương cũng ở trong đó, các người quan hệ tựa hồ khá tốt, nhưng trên tay mấy nàng không có chén cháo nào.
Mấy nàng cũng nhìn qua Khương Ngôn Ý không biết thì thầm cái gì, sau thì Xuân Hương hướng về phía nào đi tới.
Nàng ta cùng Lưu Thành không biết làm hòa từ lúc nào, bây giờ thì cùng hắn ta liếc mắt đưa tình nói chuyện như sợ Khương Ngôn Ý không biết, còn quăng cho nàng cái ánh mắt khiêu khích.
Khương Ngôn Ý thấy nhưng cũng không thèm phản ứng nàng ta, chỉ lo mặt lạnh uống tốt cháo của mình.
Đột nhiên phía trước nàng có bóng người, một tên lính mặt sẹo mụn rỗ ngồi xuống trước mặt nàng, nhếch miệng cười lộ ra hàm răng vàng: "Nghe nói ngươi là doanh kỹ mới tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!