Khương Ngôn Ý cầm dao phay trên thớt lên.
Dao có chút nặng, kém xa con dao linh hoạt nhẹ nhàng mà Khương Ngôn Ý dùng trước kia.
Lông mày nàng hơi nhíu một chút, sau đó bắt đầu thái nhanh nguyên liệu.
Đem thịt gà ngâm trong nước để lên thớt gỗ, thủ pháp cực nhanh cắt mỏng, sau lại đem thái sợi một lần.
Hơn mười đôi mắt đang lăng lăng theo dõi nàng đều thấy một màn này, toàn bộ phòng bếp trừ tiếng nước sôi trong nồi cũng không còn âm thanh khác.
Khương Ngôn Ý dùng đao pháp đồng dạng đem chân giò nướng cùng măng nhanh chóng cắt thành sợi.
Lúc để dao xuống nàng hơi nhăn mày, cỗ thân thể này cầm dao thái thịt có chút quá sức, nếu không thì nàng có thể thái mảnh hơn chút nữa.
Đầu bếp Lý hơi kinh ngạc, đây là lần đầu tiên trong đời hắn nhìn nhầm người, đao công của Khương Ngôn Ý không luyện năm sáu năm thì không thể ra được.
Nhưng hắn vẫn như cũ trưng ra khuôn mặt cứng nhắc, tựa hồ cảm thấy Khương Ngôn Ý có thể cắt đồ ăn cũng không tính là gì: "Về sau ngươi đến phòng bếp bên này phụ ta."
Khương Ngôn Ý vội vàng nói: "Đa tạ quân gia!".
Có thể đi vào Hỏa Đầu doanh, chí ít về sau có thể dựa vào bản sự ăn cơm.
Nàng vốn cho rằng ít nhất phải làm ra mấy món ăn mới có thể nghe đầu bếp Lý nói câu này, ngược lại là so với nàng dự đoán dễ dàng rất nhiều.
Đầu bếp Lý không để ý nàng thân thiện, quay người bận rộn: "Vào Hỏa Đầu doanh làm việc thì phải chịu khó, chớ có nghĩ lấy trộm gian dùng mánh lới.
Ngươi đem đậu hũ non làm thành tào phớ* đi."
*Tào phớ: còn gọi là phớ, tảu hũ nước đường, đậu hoa, đậu pha, là món ăn được làm từ đậu hũ, có tào phớ mặn và tào phớ ngọt.
Không biết là nghĩ đến cái gì, hắn lại dặn dò một câu: "Nêm vị nặng chút, cái kia là cho Đại tướng quân, không được sai lầm."
Khương Ngôn Ý mới tới nên không biết nhưng những người khác trong bếp đều nhìn nàng ánh mắt mang theo chút đồng tình.
Khương Ngôn Ý trong lòng có chút nghi hoặc, nàng chỉ là làm tào phớ thôi, làm sao mấy người kia nhìn nàng như sắp lên pháp trường thế.
Khương Ngôn Ý quay lại nồi hơi trước, nữ tử mặt tròn giúp nàng nhóm lửa cứ muốn nói lại thôi.
Khương Ngôn Ý nhận ra nữ tử này là người gặp nàng bị Xuân Hương khi dễ hồi trưa còn chuẩn bị tới can ngăn.
Nàng ta có vẻ hiền hòa, nghĩ đến là người dễ nói chuyện.
Nàng thử thăm dò hỏi: "Có phải là Đại tướng quân tính tình không tốt?"
Nữ tử mặt tròn mím môi một cái, nhìn thoáng qua bốn phía, mới nhỏ giọng nói: "Vị Đại tướng quân mới nhậm chức này là thúc thúc ruột của đương kim Thánh Thượng, trước đây tiên đế phong hắn làm Liêu Nam Vương, dưới trướng có một trăm ngàn thiết kỵ, là chúa tể quyền sinh sát, bây giờ không biết sao đột nhiên tới tiếp quản đại doanh Tây Châu này."
"Nghe nói vị kia khi còn bé ở trong cung ăn một bát tào phớ Ngự Thiện Phòng làm, nói là không có hương vị, dọa đến đầu bếp Ngự Thiện Phòng phải làm lại mấy bát, thả gia vị gấp mấy lần, vị kia nếm vẫn là nói không có hương vị, đến mức đầu bếp kia bị chém đầu.
Từ đó về sau, vị kia đi đâu, mỗi bữa ăn cũng phải có tào phớ..."
Nghe xong lời của nữ tử mặt tròn, Khương Ngôn Ý một thân đều nổi da gà.
Vị Đại tướng quân mới nhậm chức của đại doanh Tây Châu này thế nhưng là Liêu Nam Vương!
Trong nguyên thư Liêu Nam Vương dù không có chính thức ra sân, nhưng trong miệng nam chính cùng triều thần thì hắn là một nhân vật không hề tầm thường.
Hoàng vị của nam chính không phải nhận từ cha hắn mà là từ gia gia hắn, cha nam chính cả đời làm Thái tử, tuổi còn trẻ liền ngõm củ tỏi.
Ngược lại là gia gia nam chính càng già càng dẻo dai, lúc tuổi già còn sung sức, cùng sủng phi tạo ra được tiểu nhi tử, đối với tiểu nhi tử sủng không biên giới, tiểu nhi kia tử kia chính là Liêu Nam Vương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!