Chương 32: Lật Lại Quá Khứ

Chạng vạng tối, cửa hàng trên đường cái phủ Đô Hộ đều đóng cửa, ban đêm chỉ có hai chiếc đèn lồng trước cửa phủ Đô Hộ vẫn còn phát ra ánh sáng.

Thị vệ mặc thường phục cầm thư tiến vào cửa phủ, nói có đồ muốn giao cho Hình Nghiêu đi theo bên người Phong Sóc.

Thân phận của thị vệ thấp hèn, tất nhiên là không có tư cách trực tiếp gặp mặt Phong Sóc.

Người hầu trong phủ nói hắn ta đến thật không đúng lúc: "Hình hộ vệ đã theo Vương gia cùng nhau đi tiêu diệt quân Đột Quyết vài ngày trước tập kích Đinh Gia thôn rồi, sợ là sáng mai mới có thể trở về phủ."

Thị vệ không dám rời đi, hắn ta phụng mệnh của Đại tướng quân, vẫn luôn bí mật giám sát hành tung của nữ đầu bếp họ Khương kia, trực giác nói cho hắn biết, bức thư gửi đến kinh thành này cực kỳ quan trọng, sợ thông tin đến chậm nên vẫn đứng dưới mái hiên chờ người.

Phía hành lang bên kia bỗng có đoàn người chậm rãi đi tới, dẫn đầu là một nữ tử người mặc tỉ giáp* màu hoa đinh hương có in hoa văn, phía dưới là váy ngắn màu vàng nhạt, trên tay mang một chiếc vòng ngọc bích giá trị xa xỉ, vẻ mặt có vài phần ngạo nghễ, có thể thấy địa vị trong phủ không hề tầm thường, mấy tiểu nha hoàn sau lưng nàng ta đều bưng khay bát đĩa vàng ngọc, trong khay là đồ ăn đã dùng một ít, có một số còn không đụng đến.

*Tỉ giáp (): là một kiểu dáng trang phục của người Trung Quốc xưa, áo không tay và vạt áo được xẻ hai bên)

Người hầu thấy nữ tử kia, vội vàng nhiệt tình chào hỏi: "Phương Tình cô cô."

Nữ tử dung mạo xinh đẹp, chẳng qua mới hai mươi tuổi đã gọi cô cô, rõ ràng là người từ trong cung đi ra, thị vệ liền vội vàng cúi đầu, không dám nhìn nhiều.

Phương Tình là Đại cung nữ bên cạnh Thái hoàng thái phi, ở trong phủ trừ các chủ tử, cũng chỉ có Tống ma ma cùng lão quản gia là cao hơn nàng ta một đầu.

Nàng ta thấy thị vệ mặc đồ này, hỏi một câu: "Trong phủ tại sao lại có ngoại nam?"

Người hầu vội nói: "Đây là người làm việc cho Vương gia, nói có phong thư quan trọng phải giao tận tay Hình hộ vệ."

Phương Tình lúc này trách mắng: "Không biết quy củ! Thái hoàng thái phi đang ở trong phủ, há có thể để cho ngoại nam ở lại ban đêm!"

Nàng ta lấy tên tuổi Thái hoàng thái phi ra, người hầu cùng thị vệ đều bị hoảng sợ, thị vệ vội nói: "Cô cô bớt giận, vậy thì tiểu nhân ở trước cửa phủ chờ Vương gia là được."

Càng vào thu, gió ban đêm càng lạnh thấu xương, đứng chờ ở hành lang trong phủ còn có thể tránh được chút gió, nếu chờ ở ngoài phủ thì phải hứng hết gió lạnh.

Phương Tình vừa nghe thị vệ muốn đưa phong thư này cho Hình Nghiêu để chuyển tới tay Vương gia, mắt nhanh chóng đảo một vòng, nói với thị vệ: "Đưa bức thư cho ta, ta thay ngươi chuyển giao cho Hình hộ vệ là được."

Thị vệ có chút do dự, hắn ta có thể làm việc dưới tay Phong Sóc, tự nhiên biết vật quan trọng không thể đưa cho người ngoài.

Phương Tình thấy hắn ta không lên tiếng, mặt mày nghiêm khắc quát: "Còn lo lắng ta nuốt lời sao?"

Dù sao cũng là người đi ra từ trong cung, cổ khí thế này vừa ra tới, thị vệ liền không chịu nổi, vội vàng đem lá thư đưa qua: "Làm phiền cô cô."

Phương Tình nhận lấy bức thư rồi mang mấy tỳ nữ vênh váo tự đắc rời đi, thị vệ rất sợ lại chọc phải phiền toái gì, vội vàng ra khỏi phủ.

Đi xa rồi Phương Tình mới liếc mắt nhìn tới lá thư trên tay, từ trên chữ trâm hoa tiểu khải to như cái đấu miễn cưỡng nhìn ra nơi muốn gửi tới là kinh thành.

Nàng ta cũng không quan tâm phong thư này tới từ nơi nào, liên quan tới cái gì, chẳng qua là mừng thầm vì có cái lý do để lại gần Phong Sóc mà thôi.

Một cỗ gió lạnh đánh tới, đèn lồng dưới hiên bị thổi làm lay động không dứt, bóng người cũng theo đó mà dao động.

Phương Tình nhìn thoáng qua bóng đêm tối om: "Cũng không biết giờ này Vương gia đã dùng qua bữa tối chưa..."

Tỳ nữ phía sau hiểu tâm tư của nàng ta, liền nói: "Vương gia bận tiêu diệt quân Đột Quyết, sợ là còn chưa kịp dùng.

Trưa nay Phương Tình tỷ tỷ mất nhiều tâm tư như vậy mới làm ra bữa trưa, cớ gì phải nói là Tống ma ma dặn phòng bếp làm cho Vương gia?"

Phương tình giả vờ tức giận, trừng tỳ nữ một cái: "Chỉ cần là tốt cho Vương gia, nói ta làm hay Tống ma ma để phòng bếp làm thì có gì khác nhau?"

"Ai cho ngươi cái gan đi an bài chủ tử? Ta chỉ mong nương nương có thể sớm ngày hồi phục, nếu lỡ giống như buổi trưa hôm nay, Vương gia đến thỉnh an mà suýt nữa đã bị nương nương dùng cốc trà đập vỡ trán..."

Nếu không phải nguyên nhân này, Vương gia cũng đâu có rời phủ rồi bỏ cả bữa cơm.

Đến đêm trời càng lạnh xuống, Phương Tình cũng không về phòng nghỉ ngơi, trái lại là đến phòng bếp nấu canh, một bên căn dặn nha hoàn để ý động tĩnh ở cửa lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!