Khương Ngôn Ý để Thu Quỳ vo gạo đủ cho cả hai bữa ăn, như vậy buổi tối các nàng hâm lại đồ ăn là được, không cần phải chịu dày vò đi nấu cơm.
Nàng mang một trái bí đỏ lớn từ chỗ góc tường ra, dung dao phay gọt sạch vỏ.
Bí đỏ này tương đối già nên Khương Ngôn Ý tận lực gọt vỏ dày một chút.
Bí đỏ ngon hay không thì lúc gọt vỏ xong nhìn màu sắc thịt quả có thể biết được.
Khương Ngôn Ý vừa gọt vừa cười nói: "Bí đỏ này nhất định là rất ngọt."
Thu Quỳ ngồi xem một bên nhìn trái bí đỏ lộ ra thịt màu cam thèm thuồng, nghe nàng nói vậy thì ngẩng đầu nói: "Ngọt".
Thời đại này đường quý tới mức làm cho người ta giận sôi, trong nhà người bình thường chắc cả năm mới tích được một ít, chỉ có nhà phú quý mới thường xuyên ăn kẹo bánh đồ ngọt gì đó.
Khương Ngôn Ý gật đầu, đem bí đỏ đã gọt mang đi rửa sạch sẽ rồi cắt thành khối nhỏ, lấy khoảng một phần tư chuẩn bị làm cơm chiên bí đỏ, ba phần còn lại dự là để làm bánh bí đỏ: "Ngươi nhóm lửa cho lò bên cạnh luôn đi, phần này ta sẽ hấp chín làm bánh."
Thu Quỳ vừa nghe nàng muốn làm bánh thì thì tranh thủ thời gian đi nhóm lửa.
Trên lò có 3 miệng nồi làm Khương Ngôn Ý rất hài long, cái lớn nhất sẽ kê lồng hấp, làm món chưng hấp; một cái sẽ để kê nồi nấu canh; cái còn lại sẽ làm món chiên xào.
Khương Ngôn Ý đem bí đỏ đã cắt nhỏ bỏ vào lồng hấp, lại dung muôi lớn khuấy nồi đang nấu cơm, nước gạo trắng tinh sền sệt, ngay cả hơi nước bốc lên cũng thơm mùi gạo.
Khương Ngôn Ý lúc nhỏ có ở nhà bà ngoại nấu cơm theo kiểu này, dùng nồi đất nấu cơm trên củi, cơm nấu ra tựa hồ thơm ngon hơn nấu bằng nồi cơm điện.
Mắt thấy cơm còn một lúc nữa mới chín, nàng đem hạt bí đỏ đã được Thu Quỳ rửa sạch đi ra ngoài sân phơi.
Hạt bí đỏ bây giờ chưa đụng tới nhưng Khương Ngôn Ý định sẽ mang đi xào qua để làm đồ ăn vặt.
Mà cũng nên chừa lại một ít để đầu xuân năm sau trồng trong sân, lúc đó sẽ có mầm cùng hoa bí đỏ để ăn.
Khương Ngôn Ý than thở một tiếng, cảm thấy trên dưới toàn thân bí đỏ đều là bảo vật.
Lúc nàng quay lại phòng bếp thì cơm cũng đã chín, Khương Ngôn Ý tìm một cái chậu sạch kê cái rổ lên, đem cơm trong nồi đổ hết ra rổ, đi theo là một ít nước cơm bị đổ xuống chậu.
Thu Quỳ sáng giờ mệt nhọc, không còn sức chờ cơm nên uống trước hai bát nước gạo nóng.
Khương Ngôn Ý dở khóc dở cười: "Bây giờ ngươi uống nước nhiều quá lát nữa không còn bụng ăn cơm đâu."
Thu Quỳ bưng bát lắc đầu: "Ta cảm thấy mình còn có thể ăn ba bát lớn."
Khương Ngôn Ý bị cô nương ngốc nàng chọc cho cười.
Không biết có phải là do khôi phục tự do hay không mà lúc nấu cơm Khương Ngôn Ý thấy so với lúc làm ở Hỏa Đầu doanh tự tại hơn nhiều, trong lòng cao hứng nên làm càng có sức lực.
Nàng rửa chảo thật sạch, bỏ dầu vào, đợi dầu nóng thì quăng vào một ít tỏi, xào cho thơm rồi lại vớt ra, sau đó lại đem một phần bí đỏ thả vào xào, nàng chỉ nêm một ít muối, mấy gia vị khác đều không cần bỏ, lập tức trong chảo tỏa ra mùi hương lan khắp bốn phía.
Nàng dung cái xẻng lớn đỏ bí đỏ cho đều, từng miếng bí đỏ đều được dầu ăn phủ qua một lớp óng ánh đẹp vô cùng.
Tiếp theo lại cẩn thận đồ cơm vào chảo che phủ toàn bộ bí đỏ, như vậy mùi thơm của bí đỏ đều bị khóa lại bên trong hạt cơm.
Khương Ngôn ý nhìn qua Thu Quỳ: "Đem lửa nhỏ lại một chút, nếu lửa lớn quá bên trong bí đỏ còn chưa chín thì bên ngoài đã nát rồi."
Thu Quỳ nghe xong liền dùng sức gật đầu.
Làm xong hết thảy, Khương Ngôn Ý đậy nắp nồi lại.
Nhìn bí đỏ trong nồi chín mọng, tầng cơm phía trên cũng hết sức ngon mắt, bây giờ nàng không cần phải đợi lâu nữa, khi nào có hơi nóng bốc lên nghi ngút thì có thể nhấc chảo xuống rồi.
Cơm chiên bí đỏ trong chảo đã bắt đầu bốc lên khí trắng, xích lại gần còn nghe âm thanh "đôm đốp", chắc là đã có phần cơm cháy ở dưới đáy nồi, Khương Ngôn Ý vội kêu Thu Quỳ tắt lửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!