Chương 29: Ra Quân Doanh! Chuẩn Bị Mở Tiệm!

Vì ánh mắt Khương Ngôn Ý quá nóng rực nên Trì Thanh không khỏi nghiêng đầu liếc nhìn nàng một cái, phát hiện nàng nhìn bồn cây mà giống như đang nhìn thấy vàng, thầm nghĩ tiểu trù nương thật có ánh mắt.

Cây này thế nhưng là từ quan ngoại mang tới đấy, rất quý hiếm!

Khương Ngôn Ý thấy Trì Thanh đang nhìn mình chằm chằm cũng vội thu hồi tầm mắt, biết mình phải mau rời đi, lại lưu luyến nhìn bồn cây trong tay hắn ta rồi khom người lui ra.

Triều đại này có quả ớt!

Chỉ là hiện tại còn chưa bị mang lên bàn ăn mà thôi!

Chờ khi nào nàng ra khỏi quân doanh, nhất định phải vào chợ tìm mua một ít về trồng!

Chỉ trong chớp nhoáng mà nồi lẩu Tứ Xuyên, bún cay, lẩu cay, gà quay gì đó đều lướt qua trong đầu Khương Ngôn Ý một lần, nàng ước gì mình có thể lập tức rời đi quân doanh, tranh thủ thời gian mở tiệm lẩu!

Trì Thanh thấy nàng đi ra ngoài rồi thì một mặt lên án Phong Sóc: "Nhìn thấy không? Tiểu trù nương người ta còn biết nhìn hàng hơn ngươi!"

Phong Sóc thản nhiên liếc nhìn hắn ta một cái: "Đem bồn hoa rửa sạch sẽ đi."

Trì Thanh muốn nói ai làm bẩn thì người nấy rửa, nhưng nghĩ người này đã trực tiếp đem nước tẩy bút tưới lên thì khẳng định cũng không có đem bồn cây này nâng niu.

Trông cậy ngài ấy đi làm thì trừ phi mặt trời mọc ở hướng tây!

Trì Thanh đành phải vừa càu nhàu vừa mang bồn cây ra khỏi đại trướng tưới nước.

Lúc này hắn ta còn chưa ý thức được Phong Sóc ngày thường vốn không để ý bồn cây thế nhưng vì sao bây giờ lại kêu mình mang xuống phía dưới rửa sạch sẽ.

______________

Lúc Khương Ngôn Ý về tới Hỏa Đầu doanh thì gặp mấy phụ bếp đang đi tới.

Nguyên lai là đầu bếp Lý thấy nàng lâu rồi còn chưa quay về, sợ xảy ra chuyện gì nên gọi mấy phụ bếp tới đây xem sao.

Vừa quay lại doanh phòng thì đã có cơm canh nóng còn đang chờ nàng.

Đầu bếp Lý đã cố ý ở lại giữ đồ ăn nóng cho nàng, khó có khi trễ như vậy rồi mà hắn còn chưa tan tầm.

Đầu bếp Lý đã nghe được chuyện Khương Ngôn Ý thuê cửa hàng từ chỗ Triệu Đầu Nhi.

Lúc Khương Ngôn Ý ăn cơm, hắn còn giảng giải cho nàng rất nhiều chuyện, từ việc phải mời thêm mấy phụ bếp cho đến chuyện ứng xử, đặc biệt căn dặn nàng muốn mở tiệm mà làm ăn tốt thì không nên đắc tội với mấy nhà quyền quý xung quanh.

Khương Ngôn Ý từ khi đến thế giới này, đây là lần đầu cảm nhận được có người đối với nàng tốt như vậy.

Sau khi cảm động thì đáy mắt lại có chút chua xót.

Đời trước, mỗi lần nàng có việc phải xa nhà thì cha nàng cũng thường liên miên lải nhải một lúc, đem tất cả những gì ông có thể nghĩ đến đều nói qua một lần.

Nàng ở thế giới kia gặp tai nạn xe cộ, không biết cha mẹ có vượt qua được không...

Hốc mắt Khương Ngôn Ý vừa ẩm ướt liền nghe tiếng khóc ô ô truyền từ phía sau bếp của Thu Quỳ.

Khương Ngôn Ý giật nảy mình, tưởng là đã xảy ra chuyện gì, vội vàng đi tới hỏi thăm nàng ấy.

Thu Quỳ khóc quá sức tới mức không kịp thở, dùng mu bàn tay lau lung tung rồi nức nở nói: "Ta nhớ cha ta..."

Thu Quỳ nghe đầu bếp Lý ân cần dặn dò Khương Ngôn Ý, không khỏi nghĩ đến cha nương đã chết trên dường chạy nạn.

Lúc nhỏ nàng ấy bị bệnh nặng, sau khi khỏi rồi đầu óc có chút khù khờ, người trong thôn đều cười nhạo nàng ấy là kẻ ngu nhưng cha nương vẫn xem như trân bảo mà nâng niu.

Thế nhưng khi hai người họ chết, đến một tấm chiếu rơm cũng không có để an táng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!