Chương 27: Gặp Lại Nam Phụ Lục Lâm Viễn

Phong Sóc đành phải trầm giọng phân phó: "Tuyên."

Hắn từ đầu tới đuôi đều không cố ý giấu giếm thân phận, chỉ là người trong Hỏa Đầu doanh trước giờ đều đem hắn nhận lầm mà thôi.

Cho nên lúc hắn biết nữ đầu bếp kia muốn tới đây chỉ có hơi nhíu mày một chút.

Lại nghĩ tới nếu tiểu trù nương ở đây thì vị giác của mình có thể khôi phục mười phần để ăn món ngon, bất mãn đối với chuyện Trì Thanh tự động chủ trương liền phai nhạt đôi chút.

Hôm qua lúc ở tửu lâu nữ đầu bếp kia còn nịnh nọt, đem thổi phồng mình đến mức thiên hoa loạn trụy, hắn đột nhiên tò mò sau khi biết mình chính là Đại tướng quân trong miệng nàng, nàng sẽ có biểu tình gì.

Mành lều bị thị vệ vung lên, tiếp theo đó là một hàng mấy phụ bếp bưng đồ ăn nối đuôi nhau đi vào.

Khương Ngôn Ý cùng đầu bếp Lý đi sau cùng, trên tay là khay đồ ăn áp trục "Bái phù dung bài cánh."

Trước khi đến đây đầu bếp Lý sợ có sơ xuất gì nên đã cố ý nói nàng sau khi vào thì đừng nhìn loạn, miễn cho va chạm quý nhân rước họa vào thân.

Nhưng Phong Sóc ngồi đối diện ngay cửa, lúc Khương Ngôn Ý tiến vào vừa vặn cùng hắn mắt đối mắt.

Khương Ngôn Ý thấy hắn ngồi ở ghế chủ vị thì có chút mộng bức, trong lòng tự nhủ chỗ đó không phải nên để Đại tướng quân ngồi sao, không lẽ ngài ấy có việc bận nên đi rồi.

Phong Sóc thấy mặt nàng nghệch ra thì khóe môi cong lên một đường cong rất nhỏ.

Đầu bếp Lý đi đằng sau thấy nàng đứng sững lại thì tranh thủ thời gian quát nàng: "Khương Hoa, thất thần làm gì, nhanh mang thức ăn lên cho Đại tướng quân đi!"

Đại...! đại tướng quân?

Khương Ngôn Ý suýt nữa cắn luôn đầu lưỡi mình.

Người ngồi phía trên không phải quân sư sao?

Nàng mặt mũi tràn đầy kinh ngạc, Phong Sóc nhếch miệng lên, đường cong lại sâu mấy phần.

Biểu lộ của tiểu trù nương này thiên biến vạn hóa, thật có ý tứ.

Khương Ngôn Ý hiện tại cả người cứ như khúc gỗ, hai tay bưng "Bái phù dung bài cánh" cứng ngắc mà tiến lên, nếu không phải tay còn đang cầm khay thì nàng sợ mình lúc này bước đi cùng tay cùng chân rồi.

Từ cửa đại trướng đến vị trí chủ vị chỉ cách có hai trượng mà nàng đi cảm giác cứ như một năm.

Vừa đi vừa nghĩ trước đây mình có nói xấu gì Đại tướng quân ở trước mặt hắn hay không.

Lúc đi tới bàn của hắn thì Khương Ngôn Ý cũng hồi hồn.

Rất tốt, trước mặt hắn nàng chỉ có khen qua Đại tướng quân mà thôi, nhắc đến ngài thì chưa từng có nửa câu không tốt.

Khương Ngôn Ý an tâm mấy phần đem khay đặt lên bàn con, dùng hai tay bưng món "Bái phù dung bài cánh" vô cùng đặc sắc nâng ra.

Bàn tay trắng noãn của nàng nâng lên dĩa trắng, nhất thời không phân rõ cái nào trắng mướt hơn.

Phong Sóc khẽ dời ánh mắt, từ góc độ của hắn có thể nhìn thấy đường cong mượt mà của Khương Ngôn Ý lúc nàng nửa quỳ cạnh bàn.

Hình ảnh này làm hắn lơ đãng nhớ tới hai đoàn căng phồng bị che dấu dưới yếm đỏ lúc trước.

Lúc Phong Sóc đang có chút xuất thần thì Lục Lâm Viễn ngồi phía dưới hướng hắn nâng chén: "Lâm Viễn kính Vương gia một chén."

Phong Sóc lúc này mới đột nhiên dừng lại suy nghĩ, cầm lấy một bình rượu trên bàn hướng về Lục Lâm Viễn rồi uống một hơi cạn sạch.

Trong lòng không khỏi bực bội, mình đây là thế nào?

Khương Ngôn Ý nghe giọng của Lục Lâm Viễn chỉ cảm thấy âm thanh này hơi quen tai, nàng lơ đãng hướng bên kia nhìn sang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!