"Đại tướng quân tiền nhiệm cũng không phải dạng vừa."
"Sao thế?"
"Ngươi nhìn trên bố cáo ghi đi! Hắn ta để cho tiểu nhi tử trắng trợn cướp đoạt dân nữ, bức nữ tử nhà lành làm kỹ! Cũng may tân nhiệm Đại tướng quân nhìn rõ sự việc, tra ra thân phận của mấy nữ tử số khổ kia nên dâng tấu triều đình, cầu Thánh Thượng ân điển, thả cho mấy nữ tử đó về nhà!"
Cửa thành có dán bố cáo làm người tập trung vây xem, tiếng nghị luận truyền vào tai Khương Ngôn Ý làm nàng lập tức quay đầu nhìn qua, trong lòng vui mừng không thôi.
Mà lúc này, màn xe ngựa kia cũng hoàn toàn bị nhấc lên, trong xe là một người có bộ dáng oai hùng, cho dù là ngồi, cũng vững vàng như sắt thép, râu ngắn, ánh mắt uy nghiêm, chính là Sở Xương Bình chuẩn bị mang quan tài ra khỏi thành.
Nguyên bản thủ vệ vốn vênh váo tự đắc đã bị khí thế của ông chấn nhiếp, thanh âm nói chuyện cũng thấp xuống ba phần: "Buôn bán gì?"
Sở Xương Bình đưa ra một cái hà bao lớn: "Buôn bán hương liệu, chỉ là kinh doanh nhỏ mà thôi."
Thủ vệ chỉ cảm thấy người này khí độ bất phàm, đối phương xuất thủ xa xỉ, hắn ta cũng không tiếp tục làm khó dễ, ra hiệu cho bọn thủ hạ để đoàn người ra khỏi thành.
Sở Xương Bình gật đầu cảm ơn, ánh mắt đảo qua bố cáo ngay cửa thành, lúc hạ màn xe xuống chợt thấy một tiểu tử da đen cũng đang đâm đầu vào xem bố cáo.
Hắn nghiêng đầu gian nan hướng bên trong chen.
Sở Xương Bình thoáng nhìn mà trong lòng kinh hãi, chỉ cảm thấy gương mặt này rất giống cháu gái mình.
Xe ngựa lúc này đã ra khỏi cửa thành nhưng Sở Xương Bình lại vén màn che lên, nhô ra hơn nửa người muốn nhìn cẩn thận chút.
"Làm gì!"
Thủ vệ cửa thành thấy ông như muốn quay lại thì hét lớn một tiếng, vài thanh trường mâu cùng nhau nhắm ngay Sở Xương Bình.
Vài hộ vệ đi theo thấy vậy tay cũng thủ sẵn tư thế chuẩn bị rút ra trường đao.
Sở Xương Bình không còn thấy tiểu tử kia nữa, ngược lại là thấy có mấy người cũng mặc y phục giống tiểu tử lúc nãy.
Ông nhận ra kia là binh phục tạp quân của đại doanh Tây Châu, cháu gái mình dù còn sống thì cũng là một nữ tử khuê phòng, còn có thể đi nhập ngũ hay sao.
Sở Xương Bình chỉ coi là mình ưu tư quá nặng nên nhìn lầm, bây giờ đem quan tài về kinh mới là chính sự, xung đột với binh lính của Tây Châu thế này không tốt.
Ông bất động thanh sắc làm cái thủ thế để nhóm hộ vệ không được kinh động.
Lúc này mới chắp tay hướng thủ vệ đầu lĩnh nói: "Quân gia chớ trách, bỉ nhân chỉ là nhìn thấy một người giống như cố nhân, bây giờ sẽ đi ngay."
Thủ vệ đầu lĩnh trong ngực vẫn còn cất cái túi tiền lúc nãy, bắt người tay ngắn, chỉ không nhịn được nói: "Mau mau, phía sau còn có nhiều người đang chờ lắm!"
Sở Xương Bình ngồi trở về xe ngựa, móng ngựa đạp đạp vài tiếng, xe ngựa cùng mấy chiếc xe đẩy đều lần lượt ra khỏi thành Tây Châu.
_______________
Khương Ngôn Ý chen lấn nửa ngày mới tới gần được bố cao, tận mắt nhìn xem giấy trắng mực đen cùng con dấu đỏ chót của phủ nha, chỉ cảm thấy như đang nằm mơ.
Nếu hộ tịch của nàng được thông qua, nghĩa là nàng cũng được coi là lương dân của Đại Tuyên!
Nàng bây giờ đã có tiền vốn, muốn mở tiệm làm ăn đều có thể!
Mấy cái phụ bếp cũng đi theo chen vào.
Bọn họ đều không biết chữ, xem không hiểu bố cáo viết cái gì, nhưng bên cạnh có người đang đọc bố cáo, lập tức vui mừng nhìn Khương Ngôn Ý nói: "Khương sư phụ, ngài có thể rời đi quân doanh!"
Khương Ngôn Ý là bị bắt đến, hôm đó lúc đăng ký danh sách doanh kỹ, những nữ nhân khác cũng nghe được nàng nói chuyện.
Trong Hỏa Đầu doanh có một nữ đầu bếp xinh đẹp nũng nịu, còn có một tay làm thức ăn ngon, nên nhóm phụ bếp cũng đi nghe ngóng kỹ lưỡng, bọn họ biết nàng không phải phạm tội mà bị đày tới đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!