Trì Thanh vội vàng nói: "Ta đối với nữ đầu bếp này không có ý gì, chỉ là ta trời sinh không nhìn được nữ tử chịu khổ..."
Phong Sóc lãnh đạm nói: "Nàng vô cùng có khả năng cũng là mật thám."
Trì Thanh ngẩn người.
Hắn ta biết chuyện hộ tịch của tiểu trù nương này quá trùng hợp, lại hồi tưởng mỹ mạo khinh người của nàng, lập tức cảm thấy Phong Sóc hoài nghi cũng không có gì đáng trách.
Trì Thanh sờ lên cái cằm trơn bóng nói: "Có lẽ nên thử nàng một lần."
________________
Khương Ngôn Ý đối với chuyện bọn hắn đang suy đoán thân phận của mình hoàn toàn không biết gì.
Nàng để Thu Quỳ nhóm lửa, đem thịt chưng hâm nóng.
Giữa trưa nàng chưng thịt đều được bọn phụ bếp khen hết lời.
Món của đầu bếp Chu làm ăn hơi béo, món nàng làm thì vừa phải ăn rất ngon, một chút cũng không ngán, ăn nhiều vẫn không đã ghiền.
Ban đầu đầu bếp Chu vô cùng đắc ý mà châm chọc nàng không biết làm thịt chưng, nên cuối cùng thịt chưng đem đưa cho mấy vị tướng quân là của hắn ta.
Thịt chưng Khương Ngôn Ý làm đến giờ vẫn còn dư ba thố nhưng nàng cũng không để ý, dù sao cách làm của nàng là thiên về khẩu vị của người hiện đại, thích kiểu béo mà không ngán.
Tướng sĩ của đại doanh Tây Châu một năm không biết ăn được mấy lần thịt nên hảo thịt mỡ béo ngậy, thịt chưng nàng làm ra tự nhiên sẽ không hợp kỳ vọng của bọn họ.
Đem thịt đi hâm xong nàng làm làm một ít bánh nướng.
Nơi này không có nồi hơi chuyên dụng để làm bánh cho món mai thái khâu nhục nên nàng chỉ có thể dùng nồi sắt bình thường.
Cũng may lúc nãy bột làm bánh nướng vẫn còn dư, nàng đem cái chày cán dẹp vỏ bánh rồi bỏ nhân là cải muối khô xào và thịt chưng vào gói lại.
Đợi nồi nóng lên rồi thì đem bánh bỏ vào cho xốp giòn, bánh bột ngô nướng tản ra mùi tiểu mạch thơm nhẹ, đem thịt và rau bên trong bao lại chặt chẽ, đợi lúc cắn vào thì nước tương tuôn ra, mùi hương đậm đà của thịt hòa vào bánh nướng lại thêm kích thích vị giác.
Khương Ngôn Ý làm xong ba cái bánh nướng nhân mai thái khâu nhục bỏ vào trong mâm, dùng một cái dĩa khác đựng mai thái khâu nhục, lại tưới nước sốt lên bề mặt thịt, màu nâu đỏ của da heo kết hợp cùng màu nâu vàng của nước tương nhìn vô cùng ngon miệng, mùi thịt khiến người khác thèm thuồng.
Thu Quỳ trông mong nhìn qua, sờ lên bụng tròn vo của mình, rõ ràng đã ăn rất no nhưng không biết sao nhìn thịt chưng vẫn thấy đói.
Lúc Khương Ngôn Ý bưng khay đi ra ngoài vừa vặn nghe hai người kia tựa hồ đang trao đổi tình hình quân sự.
Nam tử mặc áo xanh bộ dáng thư sinh dùng ngón tay dính nước trà ở trên bàn tô tô vẽ vẽ.
"...! Vừa vào thu, Đột Quyết ở phương bắc liền không yên ổn, trước đó vài ngày vừa đoạt đồn dê bò của Triệu gia.
Theo ta thấy, Đinh Gia thôn lưng tựa Nhạn Hồi lĩnh, người Đột Quyết quen cưỡi ngựa ở bình nguyên, sẽ không mạo hiểm lên núi đoạt lương thực.
Ngược lại là Lưu gia dụ có địa thế là vùng đất bằng phẳng, cần đề phòng nhiều hơn..."
Khương Ngôn Ý vốn không có tâm nghe bọn hắn nói cái gì, nhưng ba chữ "Đinh Gia thôn" này thật sự là quen tai.
Nàng cẩn thận nhớ lại, lập tức tâm thấy lộp bộp.
Đó là một thôn làng bị người Đột Quyết đồ sát trong nguyên thư!
Nàng sở dĩ nhớ kỹ là bởi vì lúc ấy nam phụ Lục Lâm Viễn trụ ngay tại Đinh Gia thôn, hắn ta được tử sĩ Lục gia che chở mới miễn cưỡng nhặt về một cái mạng, tiện thể cứu ra nữ nhi của gia đình thu lưu hắn ta, mà những người khác của Đinh gia thôn tất cả đều chết thảm.
Vì có ân cứu mạng, hơn nữa đời này nữ nhi nông hộ chưa từng thấy qua nam nhân tài hoa tuấn tú nổi bật như Lục Lâm Viễn nên liền thích hắn ta, sau này trở thành một nữ phụ ác độc ở phần sau của truyện, thay cho nguyên chủ đã chết.
Nhưng bởi vì phụ thân của cô nương nông hộ này đối với Lục Lâm Viễn có ân, người của Đinh Gia thôn đều chết sạch, nàng ta lại không nhà để về, cho nên mặc kệ nữ nhi nông hộ này làm ra chuyện quá đáng cỡ nào, thì Lục Lâm Viễn đều lựa chọn tha thứ cho nàng ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!