Mấy cái phụ bếp đều bị giật nảy mình, theo sát chính là cuồng hỉ: "Lý sư phụ!"
Hàn quân y mắt trừng lớn, một bộ vẻ mặt như gặp phải quỷ.
Thật đúng là đem người làm cho sống lại!
Hắn ta tranh thủ thời gian đẩy ra những phụ bếp đang vây quanh bên người đầu bếp Lý để dò mạch tượng, đầu ngón tay truyền đến mạch đập nhảy lên mặc dù nhỏ bé, nhưng đích thật là có.
Mạng người quan trọng, dù Hàn quân y trong lòng kinh hãi không thôi nhưng trước mắt cũng không phải thời điểm tốt để tra hỏi.
Hắn ta tranh thủ thời gian nói với mấy người kia: "Nhanh nhanh nhanh, đem người mang vào trong!"
Mấy phụ bếp đem đầu bếp Lý mang vào quân trướng, Hàn quân y vội vàng thi châm.
Sau khi châm mấy châm thì lồng ngực đầu bếp Lý mới chập chùng đường cong rõ ràng.
Hàn quân y vuốt một cái trán mồ hôi: "Đây thật là cướp người từ trong tay Diêm Vương!"
Phụ bếp to con hỏi: "Lý sư phụ ngài ấy thế nào?"
Hàn quân y nói: "Lão đầu tử này mạng lớn, còn không chết được."
Mấy cái phụ bếp lúc này mới thở dài một hơi, đứa nhỏ nhất quỳ cạnh giường khóc ô ô.
Khương Ngôn Ý nghe quân y nói như vậy, trái tim nhấc lên một hồi cũng thả lại chỗ cũ.
Xong việc Hàn quân y viết một đơn thuốc để cho tiểu binh nhanh đi sắc cho người bệnh uống.
Lúc hắn ta lần nữa nhìn về phía Khương Ngôn Ý, trong mắt liền thiếu đi mấy phần khinh thị, nhiều mấy phần tìm tòi nghiên cứu: "Biện pháp cứu người của nữ oa này là từ đâu mà học được?"
Hàn quân y đối với bản sự dò mạch của mình vẫn rất tin tưởng, hắn ta không có khả năng bắt mạch sai, đầu bếp Lý đích thực là được động tác kì lạ của mấy phụ bếp kia cứu về.
Khương Ngôn Ý không biết làm sao cùng một đám người xưa giảng giải phương pháp khôi phục tim phổi liền bịa ra: "Trước kia có tiểu tử nhà hàng xóm của ta rớt xuống nước, lúc được cứu lên thì đã tắt thở.
Tình cờ có một du y đi ngang qua dùng cách này đem hắn cứu về.
Ta thấy Lý sư phụ là bị người bóp nghẹt thở nên mới muốn thử một lần."
Hàn quân y nghe vậy cũng không hoài nghi nàng, thiên hạ rộng lớn, không chừng liền có mấy vị hạnh lâm cao thủ thích vân du tứ hải, hành y tế thế.
Vì chuyện này mà ấn tượng của hắn ta đối với Khương Ngôn Ý ngược lại đổi mới rất nhiều.
Người sống trên đời cũng là thân bất do kỷ, nữ oa này nói chuyện làm việc rất có chừng mực, không giống một người sống trong bùn, không phó mặc tất cả để một thân bốc mùi.
Đầu bếp Lý sau khi được thi châm thì dần tỉnh lại.
Yết hầu của hắn bị tổn thương nên ảnh hưởng đến thanh quản, mới mở miệng cổ họng liền đau giống như bị mài qua: "Đây là đâu?"
Phụ bếp bên cạnh liền nói: "Lý sư phụ, chúng ta đang ở chỗ quân y."
Nhìn trời phía ngoài doanh trướng đã không còn sáng, đầu bếp Lý nhớ tới lúc hẹn Lưu Thành là mới làm xong bữa sáng, hôm nay người phía trên có tới nói phải cải thiện cơm nước cho tướng sĩ phía dưới nên giữa trưa nhất định rất bận.
Đầu bếp Lý nghĩ đến bản thân hẹn Lưu Thành lúc nói chuyện mới làm xong điểm tâm, sáng nay Đại tướng quân bên kia người tới, bảo là muốn cải thiện trong quân cơm nước, để bọn hắn cho phổ thông tướng sĩ cũng ăn được gạo ngon bột mì trắng, giữa trưa kia bỗng nhiên nhưng phải có bận bịu.
Hắn chịu đựng cổ họng đau nhức hỏi: "Giờ gì rồi?"
"Vừa tới giờ Tỵ."
Đầu bếp Lý nghe xong liền muốn giãy dụa ngồi dậy: "Đại quân ăn cơm không thể lầm canh giờ, ta phải trở về..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!