Lúc Khương Ngôn Ý tỉnh lại, chỉ cảm thấy má trái đau rát, phía sau cổ cũng là một mảnh đau nhức.
Nàng xốc lên mí mắt, lọt vào trong tầm mắt là đỉnh doanh trướng màu trắng.
Nhớ lại ký ức trước khi hôn mê, nàng lại cả kinh ngồi dậy khiến cho vết thương sau lưng lập tức đau đến nhe răng trợn mắt.
Áo choàng nhung màu đen bởi vì động tác này mà trượt xuống, thấy quần áo trên người mình vẫn còn khá tốt, chỗ kia cũng không có cảm giác dị dạng gì.
Khương Ngôn Ý lúc này mới thở dài một hơi —— mặt sẹo mụn không có làm được gì, nàng được cứu.
Bất quá hai dây buộc vạt áo đã bị người kéo đứt lúc này có hai cái ghim chống để miễn cưỡng phòng ngừa vạt áo lại rũ xuống.
Cái này chắc là người cứu nàng thấy vạt áo bị kéo hỏng, tạm thời giúp nàng xử lý.
Tới giờ nàng mới chú ý tới trên người mình còn đắp một kiện áo choàng.
Áo này không biết là dùng da động vật gì chế thành mà sờ lên mềm mại thuận hoạt, nhìn mỏng manh nhưng lại hết sức ấm áp, gia đình bình thường khẳng định mua không nổi.
Khương Ngôn Ý không khỏi lại đánh giá quân trướng đơn sơ đến quá phận này.
Không gian không lớn bày biện một cái giường đơn, có điều trên giường không có ai.
Trong góc có để một cái bàn gỗ cũ, phía trên chất đầy gói thuốc, trong không khí cũng tràn ngập vị mùi thuốc đắng chát.
Nếu như nàng không đoán sai, nơi này hẳn là doanh trại của nhóm quân y đang trực.
Không biết Thu Quỳ sao rồi, Khương Ngôn Ý lo lắng nàng ấy nên nhất thời cũng không để ý vết thương trên người, đang chuẩn bị xuống giường thì thấy mành lều bị người nhấc lên, là Thu Quỳ bưng lấy một bát thuốc đen sì đi tới.
Gặp Khương Ngôn Ý đã tỉnh, trong mắt tất cả đều là mừng rỡ: "Ngươi đã tỉnh! Mau uống thuốc!"
Khương Ngôn Ý thấy thái dương nàng ấy có miếng băng gạc liền đoán được đêm qua nàng ấy đã bị mặt sẹo mụn đả thương, lo lắng hỏi: "Ngươi thế nào? Bị thương có nặng hay không?"
Thu Quỳ chất phác lắc đầu: "Ta da dày thịt béo, không nặng, chính là bị trầy da một chút."
Nàng nhìn mặt Khương Ngôn Ý dù đã phai bớt nhưng vẫn còn lưu lại dấu bàn tay, thần sắc mười phần áy náy: "Đều tại ta, nếu không phải ta bị tiêu chảy chạy đến bụi cỏ bên kia, chúng ta cũng không gặp nguy hiểm."
Mặt sẹo mụn rõ ràng là có chuẩn bị mà đến, coi như Thu Quỳ lúc ấy không có đi qua, hai người bọn họ là nữ tử nhu nhược, lúc ấy trời tối như bưng, mặt sẹo mụn tấn công từ phía sau các nàng cũng không biết.
Khương Ngôn Ý trấn an Thu Quỳ vài câu, lại từ trong miệng nàng ấy biết được các nàng hiện tại đích thật là ở trong trại của quân y, đêm qua là lính gác ở trạm canh gác gần đó nghe thấy động tĩnh nên chạy tới cứu các nàng.
Kẻ cầm đầu mặt sẹo mụn bị phạt quất hình ba trăm cái, đánh xong ba trăm trượng không chỉ có thịt trên mông nát thành bùn, liền ngay cả xương cốt đều nát.
Mặt sẹo mụn vẫn còn treo một hơi, bị lệnh trói lấy treo trước cửa quân doanh răn đe.
Đối với trừng phạt của mặt sẹo mụn, Khương Ngôn Ý rất thỏa mãn.
Nhưng nói cứu các nàng chính là binh lính của trạm canh gác thì Khương Ngôn Ý có mấy phần hoài nghi —— áo choàng đắp trên người nàng rõ ràng không phải thứ mà một thủ vệ bình thường có thể có.
Người cứu nàng có lẽ là không muốn phiền phức, hoặc là không muốn cùng với nàng có quá nhiều liên quan.
Dù sao doanh kỹ trong quân, thanh danh so với nữ tử thanh lâu còn thấp kém hơn.
Khương Ngôn Ý cũng không có dự định đi nghe ngóng tên tuổi của ân nhân mà tự chuốc lấy nhục nhã.
Uống thuốc xong nàng nhờ Thu Quỳ giúp mình mượn kim khâu, chuẩn bị đem dây áo vá lại.
Nguyên chủ xuất thân thế gia, từ nhỏ đã theo tú nương nổi danh trong kinh thành học nữ công, một tay thêu việc dù không được tính là xuất sắc, nhưng may vá y phục tuyệt đối không có vấn đề.
Khương Ngôn Ý cởi ra áo bên ngoài thì trên thân chỉ còn cái yếm đỏ màu hải đường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!