Chương 11: Gà Om Hạt Dẻ

Khương Ngôn Ý trực tiếp trở về Hỏa Đầu doanh, đầu bếp Lý thân thể đã tốt hơn đang chỉ huy mọi người chuẩn bị đồ ăn.

"Lý sư phó thân thể không lanh lẹ, sao không nghỉ ngơi nhiều chút?", Khương Ngôn Ý mặc tạp dề, chuẩn bị đi qua thái thịt.

Đầu bếp Lý bởi vì trận bệnh này mà tinh thần suy yếu hơn ngày thường, nhìn qua hiện ra mấy phần già nua.

Hắn bình thường trong doanh ăn nói luôn nghiêm túc nhưng nghe nàng hỏi thì sắc mặt có chút hòa hoãn: "Mệnh lao lực, không nhàn được."

Khương Ngôn Ý nghe hắn nói vậy lại nghĩ tới cha nàng, ông cũng từng nói câu này.

Nhớ đến lão cha tim lại có chút mất mát, câu cha nàng thường nói là "Mệnh lao lực".

Nàng cố quên đi tâm tình không tốt, từ trong rổ cầm lên con gà đã được làm sạch hỏi đầu bếp Lý: "Đêm nay ngài tính làm món gì?"

Đầu bếp Lý nói: "Làm gà om hạt dẻ, ngươi đem thịt gà cắt khối là được."

Khương Ngôn Ý nghe vậy giơ tay chém xuống, chỉ mấy lần liền đem một con gà cắt gọn cất vào trong mâm.

Lý đầu bếp rất thích cách nàng làm việc nhanh nhẹn lưu loát, làm đồ ăn lại có linh tính, hắn nói: "Hôm nay thịt viên của ngươi làm rất tốt, bữa tối nay gà om hạt dẻ ta cũng giao cho ngươi làm.

Nếu làm tốt thì mấy đầu bếp khác sẽ không ý kiến gì nữa, lúc đó ngươi có thể ghi ra món ăn mình biết làm, ta gọi người thêm vào thực đơn của Hỏa Đầu doanh."

Hắn đây là muốn để Khương Ngôn Ý chính thức trở thành đầu bếp của Hỏa Đầu doanh, về sau nàng cũng không cần làm chạy vặt trong bếp nữa mà có thể giống như các đầu bếp khác, chuyên tâm làm đồ ăn là được.

Khương Ngôn Ý thụ sủng nhược kinh: "Hôm nay ta làm thịt viên cũng có chút luống cuống, ở trước mặt ngài chẳng qua là múa rìu qua mắt thợ thôi."

Dù là biết lời nàng là đang lấy lòng hắn nhưng đầu bếp Lý vẫn là cười đến thoải mái.

Chủ yếu là vì lời Khương Ngôn Ý nói không quá a dua nịnh hót.

Nếu nàng nói mình làm không được, quá khiêm tốn thì giống như làm ra vẻ, nhưng một câu "Luống cuống" là nói mình chưa đủ giỏi, lại khiêm nhường hắn, dù sao kinh nghiệm mấy chục năm của hắn không phải ai cũng có.

Nha đầu này cần cù chăm chỉ lại có tuệ tâm, biết đối nhân xử thế, hắn biết con đường nàng đi được sẽ rất xa.

Hắn nói: "Được rồi, đều đã được Đại tướng quân ban thưởng còn bày đặt cùng ta mồm mép nữa, cứ quyết định gà om hạt dẻ để ngươi làm đi."

Khương Ngôn Ý coi là đầu bếp Lý đang nói vụ ban thưởng của chén tào phớ, hắn đã có hảo ý đối đãi thì nàng cũng không nên khước từ.

"Ngươi đến làm việc so với người khác còn chậm hơn nửa ngày thì thôi, xắt đồ ăn mà cũng làm hư một đống lớn! Ngươi nghĩ đồ ăn mua không tốn tiền sao?

Ngoài doanh trướng truyền đến tiếng Triệu Đầu Nhi mắng người, Khương Ngôn Ý quay đầu nhìn thoáng qua thì thấy người đang bị mắng xối xả là Xuân Hương.

Xuân Hương trước kia ở trong thanh lâu có bao giờ làm qua mấy việc này, trước đó vài ngày vừa tới Hỏa Đầu doanh làm giúp việc bếp núc thì có Lưu Thành phân cho việc nhàn hạ, hôm nay Lưu Thành xin nghỉ, từ sáng sớm nàng ta đã tận lực lười biếng.

Chiều nay được thưởng cho năm mươi lượng thì nàng ta tâm đều đã mơ màng, lại sợ bị người phát hiện chuyện mạo nhận công lao nên tìm chỗ bí mật đem bạc giấu đi rồi mới tới Hỏa Đầu doanh.

Ai ngờ vừa đến đã bị Triệu Đầu Nhi phân việc đi xắt đồ ăn, nàng ta tâm không ở đây nên ỉu xìu, đến bây giờ trong đầu vẫn còn nhớ tới năm mươi lượng bạc kia.

Bị Triệu Đầu Nhi chỉ vào mũi mắng một trận, xung quanh lại có nhiều người nhìn nên Xuân Hương thấy vô cùng mất mặt.

Vừa nghĩ tới mình bây giờ có năm mươi lượng bạc lại nghe Triệu Đầu Nhi mắng nàng ta làm hao tiền đồ ăn liền tức giận vứt nguyên liệu xuống đất, từ vạt áo lấy tiền ra quăng trên đất nói: "Như thế nào? Nhiêu đây đủ bồi thường đống đồ ăn nát này chưa?"

"Ngươi..." Triệu Đầu Nhi không ngờ nàng lại càn rỡ như vậy, bị tức đến không nhẹ.

Các nữ nhân xung quanh thì phần lớn là kinh ngạc, lại có mấy phần ghen tị —— Xuân Hương dám trực tiếp cùng Triệu Đầu Nhi khiêu chiến, có thể thấy đã tìm được cái núi dựa lớn.

Xuân Hương lúc này thì mười phần hưởng thụ ánh mắt hâm mộ của mấy nữ nhân quăng tới, trực tiếp nghênh ngang đứng dậy.

Cửa doanh trại luôn mở nên nàng ta vô tình chạm mắt với Khương Ngôn Ý, cảm giác như gặp quỷ, bao nhiêu phách lối đều biến mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!