"Gặp...! gặp Đại tướng quân..." Xuân Hương nói chuyện đều bắt đầu cà lăm, chén thịt trên tay kia giống như khoai lang nóng bỏng tay.
Kỳ Bài Quan cho là nàng cao hứng choáng váng, mặt không chút thay đổi nói: "Đi thôi."
"Ài... vâng vâng..."
Nàng ta vừa ra trả lời thì Kỳ Bài Quan liền quăng cái mắt như đao tới, Kỳ Bài Quan vốn là dáng dấp hung thần ác sát, Xuân Hương nhìn bội đao bên hông hắn thì nhịp tim như nổi trống, lời ra đến khóe miệng lại nuốt trở vào.
Hiện tại thừa nhận mình mạo nhận công lao không chừng sẽ rơi đầu, nàng ta thành thành thật thật đi cùng gặp Đại tướng quân, không chừng còn có thể lừa gạt qua.
Xuân Hương cười nói: "Quân gia, ta đi vào mang dĩa thịt viên này cất đã."
Kỳ Bài Quan lạnh mặt nói: "Động tác mau mau."
Xuân Hương bưng một dĩa thịt vào nhà thì mùi thơm lập tức dẫn tới không ít nữ nhân nhìn qua, mấy người cùng nàng ta có quan hệ tốt lập tức vây lại: "Xuân Hương tỷ, ngươi lấy ở đâu thịt viên vậy?"
"Khẳng định lại là vị tướng quân nào quỳ dưới váy Xuân Hương tỷ!"
Xuân Hương nghe lời nịnh nọt xong thì bất an trong lòng liền bị hư vinh thay thế, nhưng vẫn sợ sự việc bại lộ nên đem phân cho mấy nữ nhân kia, làm bộ rộng lượng: "Cho các ngươi mang về."
Mấy nữ nhân không kìm được vui mừng, lại nói không ít lời nịnh hót.
Xuân Hương nghe được lâng lâng lại chột dạ không thôi, vội vàng lau cái miệng son liền đi ra ngoài: "Được rồi, ta còn có việc, trước đi ra ngoài một chuyến."
Mấy cái nữ nhân nhìn thấy bên ngoài có cái Kỳ Bài Quan đứng đợi, xem bộ dáng là đang chờ Xuân Hương, có chút mập mờ hướng nàng ta chớp mắt vài cái.
Xuân Hương cũng không có giải thích gì, ngược lại xấu hổ mang e sợ cười một tiếng, ra cửa rồi lại thay đổi một bộ dáng lấy lòng nịnh bợ: "Để mấy vị quân gia đợi lâu."
Kỳ Bài Quan vẫn một bộ lãnh sát như cũ, khoát tay, tiểu binh liền theo sau hắn, Xuân Hương chạy chậm ở phía sau.
Thu Quỳ đi ra ngoài đổ nước, thấy bóng lưng của Xuân Hương cùng Kỳ Bài Quan thì như có điều suy nghĩ.
Đêm qua lúc Khương Ngôn Ý được thưởng cũng có nàng ngay đó, tướng mạo của Kỳ Bài Quan hung ác nên làm nàng khắc sâu ấn tượng.
______________
Xuân Hương vốn định lợi dụng sắc đẹp để hỏi thêm tin tức trước khi gặp Đại tướng quân nhưng mặc kệ nàng ta lấy lòng nịnh nọt thế nào thì Kỳ Bài Quan đều trả lời đâu ra đấy.
Lúc sau thậm chí không thèm để ý nàng ta, từ đầu đến chân đều lộ ra khinh miệt.
Xuân Hương từ khi tiến vào thanh lâu liền không còn biết hai chữ xấu hổ viết thế nào nhưng lần đầu bị lạnh nhạt như vậy vẫn cảm thấy có mấy phần khó xử.
Thành thành thật thật đi theo một đoạn đường, tướng sĩ đứng canh gác xung quanh doanh trướng thân hình khí chất đều đột nhiên biến đổi.
Trước đó có vài tướng sĩ sẽ hiếu kì nhìn nàng ta vài lần, Xuân Hương còn gặp vài gương mặt quen.
Nhưng bên này gần doanh trướng của Đại tướng quân thì ai cũng nhìn thẳng mà không chớp mắt.
Nghe đều nhịp tiếng bước chân cùng thiết giáp va chạm tiếng vang, Xuân Hương tim thùng thùng cuồng loạn, cái trán không tự giác thấm ra mồ hôi lạnh, liền ngay cả ánh mắt cũng không dám nhìn loạn.
Xuân Hương lúc này run lập cập, chân như muốn nhũn ra, trong lòng sợ hãi, hối hận bản thân nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, vì một dĩa thịt viên mà mạo nhận công lao.
Truyện chỉ được đăng duy nhất tại Wattpad @mint4497.
Kỳ Bài Quan nói rõ ý đồ tới, đợi thủ vệ thông báo xong thì không bao lâu có tướng sĩ truyền lời để Xuân Hương đi vào.
Xuân Hương hai chân không ngăn được run rẩy, hung danh của Liêu Nam Vương nàng ta đã nghe qua, sợ mình sơ ý một chút mệnh liền không còn.
Nàng ta miễn cưỡng lê bước vào, sau đó quỳ phục trên mặt đất, không dám nhìn loạn: "Tiện dân tham kiến Đại tướng quân."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!